Đã không nhìn ra sự thương cảm. Cảm giác có người đang nhìn mình, đại tiểu thư ngẩng lên, hướng Tô Mạt cười cười.
Lao phu nhân lại nói: “Nha đầu Mạt nhi có việc phải làm, đó là hoàng mệnh,
không thể trái. Tháng tám có thể về thì tận lực trở về, không về được
cũng không miễn cưỡng.”
Tô Mạt cười nói: “Lão tổ mẫu, con sẽ tận lực trở về.”
Lão phu nhân gật gật đầu: “Các con đều nghỉ ngơi đi thôi.’’
Trương mẹ cùng bọn nha đầu bước lên phía trước nâng lão phu nhân đi nghỉ, Tô
Nhân Vũ chờ lão phu nhân nghỉ ngơi mới xoay người đưa nhóm nữ nhi trở
về.
Cuối cùng đến trước cửa viện Tô Mạt, Tô Nhân Vũ sờ sờ đầu
nàng, ôn nhu nói:“Nay chúng ta, cha và con gái đều làm người chạy lang