Tô Trì lại dám đem họ tới Dã Kê tấn công tội phạm, đúng là liều mạng.
Chẳng lẽ không có thám tử sao?
Không biết Tô Trì có phải con Tô quốc công không nữa.
Một người tay trói gà không chặt như Tô Việt cũng hơn hắn nhiều.
Binh lính xuất thân từ bá tánh bình dân nếu tử trận sa trường sẽ được trợ
cấp một khoảng tiền lớn, người thân cũng không đến mức khốn khổ vì họ
phần đông không phải là con một.
Nhưng binh lính con nhà thế gia
thì khác. Lần này bị thương tuyệt đại đa số đều xuất thân từ con nhà
quyền quý. Đám người này không lạ gì tiền trợ cấp, cái họ cần là khi về
cung được phong quan tiến chức.
Nghĩ đến đây, tay hoàng Phủ Cẩn siết chặt chiến báo. Khi mở ra đã là một đấm bột phấn bay lả tả.
Lúc Tô Mạt với A Lí bước vào thì thấy trong phòng không còn ai ngoài hắn, chắc chắn toàn bộ đều bị hắn đuổi đi sạch.
Tô Mạt tiến lên, nắm tay hắn an ủi: “Việc đã tới nước này, cũng vô pháp