A Lí ngơ ngác gật đầu, mới vừa rồi -- vương gia quả thực như là hóa thân ác ma, cảm giác đó.....
Hắn không muốn thử lại lần nữa .
Hoàng Phủ Cẩn vỗ vỗ đầu vai hắn, trấn an nói:“Đừng sợ, chết cũng chỉ là vậy
thôi. Ngươi trải qua hai lần, về sau càng không có gì phải sợ .”
A Lí ngộ ra. Thì ra vương gia làm vậy để giúp hắn an tâm, bởi vì hắn đối Hắc y nhân sinh khiếp đảm.
Mà vương gia ra tay, cho hắn biết, không cần sợ, có vương gia ở đây, người kia không phải lợi hại nhất .
Tô Mạt trừng mắt, bĩu môi:“Này, Tĩnh điện hạ, chàng làm người ta sợ muốn chết.”
Hoàng Phủ Cẩn cười nhẹ, nắm lấy bàn tay nàng :“Đừng sợ, chẳng lẽ ta sẽ thật sự giết A Lí sao?”
Hắn nhấc Tô Mạt, để nàng ngồi trên đầu gối: “Người A Lí nhìn thấy hẳn là
đã được huấn luyện từ nhỏ. Trên giang hồ có một môn phái chuyên huấn
luyện sát thủ. Bọn chúng bắt những đứa trẻ chừng ba bốn tuổi, cho mỗi
đứa một cây đao rồi nhốt chung với lũ sói. Mỗi đứa nhốt chung với một
con sói, nếu đứa nhỏ giết được con sói đó chúng sẽ thả tiếp hai con rồi