Thế núi lạ kì ở Dã Kê vừa giúp mà cũng vừa hại kẻ địch.
Hiện giờ, thế lực họ bị phân tán, các đương gia ở những ngọn núi xung quanh
đó cho dầu có nhìn thấy chủ trại bi tấn công cũng không cách nào ứng cứu kịp lúc, chỉ có thể bị quân triều đình lần lần đánh hạ, từng tốp từng
tốp đầu hàng, khác chăng là ở thời gian, có người sớm, có kẻ muộn.
Hoàng Phủ Cẩn nắm bàn tay nhỏ của Tô Mạt, nghiêm túc nghe nàng nói: “Núi Dã
Kê có nhiều sơn động, chắc chắn có bí ẩn, có thể có người lợi dụng đó mà ẩn nấp, chúng ta cần lục soát thật kĩ.”
Cho dù không đi sâu từng hang, ít nhất cũng phải biết được có bao nhiêu hang, vị trí cụ thể từng chỗ, tránh bị động.
Nàng nghĩ, chắc chắn một trong số đó là chỗ Vu Hận Sinh huấn luện binh lính.
Một đường tấn công, nàng chỉ toàn gặp sơn tặc bình thường, mấy người Tô Trì giáp mặt hôm đó hoàn toàn không xuất hiện, chắc chắc chúng phải ẩn nấp
đâu đó quanh đây. Nàng nhất định phải tìm cho ra.
Đang đau đầu
tìm cách, thình lình, tiếng mắng to vọng tới khiến nàng nhẹ hẳn cả