Tô Mạt dẫn mọi người
tới kho lương của sơn tặc, thời gian quá ngắn nên mọi người không thể
tìm kiếm lâu, chỉ tới những chỗ nàng đã dò được trước, còn chỗ khác thì
chịu.
Mọi người chém đứt thông đạo nơi thôn dân cung cấp lương thực cho thổ phỉ, còn lương thực đốt được bao nhiêu thì đốt.
Trên núi có hơn một ngàn người, thậm chí nhiều hơn, thiếu lương thực sẽ không dễ chịu gì.
Trời tờ mờ sáng, mọi việc tạm dừng lại, ai về chỗ nấy. Tiếng pháp tiếp tục
vang lên chỉ là không giống mấy ngày trước, hôm nay cả Lai Châu phủ nha
lẫn Dã Kê đều hừng hực ánh lửa. Lửa cháy cuồn cuộn rực một góc trời.
Tô Mạt dựa vào lòng Hoàng Phủ Cẩn, cười hì hì nói:“Đám quan lại ở Lai Châu này có bị giết hết thì triều đình cũng sẽ phái nhóm khác tới trấn giữ,