Tô Mạt giơ tay đến gần gã, không chút gì sợ hãi, mỉm cười nói: “Đứng gần ngươi vậy nói chuyện
dễ hơn, mà ngươi cũng dễ không chế ta hơn, tiện cả đôi đường. ”
Hai tay nàng buông xuống, chỉ lộ ra vẻ nõn nà vô hại, không một tia uy hiếp.
“Xin hỏi đại công tử, ngươi cùng Tề vương có cừu oán sao? Một kẻ không
để danh lợi tiến tài vào mắt như ngươi, không lẽ vì cái gọi là xưng
vương xưng bá mà chiếm núi chứ?”
Thái độ Vu Hận Sinh hết sức bình thường, chỉ có đuôi lông mày hơi nhíu: “ Ta chỉ hứng thú với cái gì có tính chất kích thích!”
Tô Mạt mị hí mắt, không vì tiền tài, quyền thế, địa vị, bí tịch?
Đơn thuần vì kích thích?
Hắn là bệnh thần kinh sao?
Hoàng Phủ Cẩn lạnh lùng nói:“Là nam nhân, ngươi liền cùng bổn vương nhất quyết sinh tử, đừng đem kẻ khác làm lá chắn.”
Vu hận sinh thản nhiên nói:“Ta theo đuổi kích thích, cũng không nói muốn
tìm chết. Ta với ngươi mà đánh nhau sẽ có kết quả gì? Ngươi chết, ta mất mạng. Chờ ta chơi đã, tự nhiên sẽ tìm ngươi nhất quyết sinh tử .”
Lời còn chưa dứt, hắn đột nhiên ôm lấy Tô Mạt, phi thân dựng lên, tùy tiện
phóng một nắm phi tiêu cản đường Hoàng Phủ Cẩn với thủ hạ của hắn còn