Vu hận sinh ôm Tô Mạt, ngón tay ép chặt cổ họng nàng, Tô Mạt hướng hắn nháy mắt, ý nói mình sẽ phối hợp, không phát ra tiếng động.
Nàng thậm chí còn thả chậm hô hấp, nín thở.
Vu Hận sinh nhìn nàng, không khỏi phải thừa nhận nàng so với nữ nhân bình thường khác nhau quá lớn.
Ngay từ lần đầu gặp mặt, hắn đã nghi ngờ nàng, quả nhiên sau đó chứng minh suy nghĩ của hắn là đúng.
Hắn nới lỏng ngón tay đang không chế nàng, Tô Mạt cũng không lên tiếng,
ngoan ngoãn đứng gần hắn khiến hắn có cảm giác nàng với hắn là một.
Tô Mạt quay đầu nhìn xung quanh, chỗ này cũng không phải toàn bộ tối thui, hơn nữa cũng không rộng gì cho lắm.
Vu Hận Sinh đangtập trung nghe tiếng Hoàng Phủ Cẩn thì thấy vạt áo căng
lên, nhìn xuống thấy Tô Mạt đang nắm vạt áo mình, chỉ chỉ chỗ sâu âm u
trong sơn động, sau đó tiến sát người hắn.
Nàng gần hắn tới nỗi
hắn có thể ngửi được mùi hương thản nhiên toát ra từ người nàng, một thứ hương thơm độc đáo trước giờ chưa từng có. Cỗ mùi hương này thanh thoát nhẹ nhàng len lỏi vào trong từng tế bào khiến hắn cực kì hưng phấn,
hưng phấn đến mức muốn xé nàng thành nhiều mảnh nhỏ để xem có phải nàng