Thư Hùng Song Sát am
hiểu hóa cốt miên chưởng, một chưởng đánh ra nhìn nhẹ như không nhưng
chỉ cần dính vào là da thịt hay sắt thép đều tan thành nước.
Bên ngoài, Thư Sát cười khanh khách :“Muội muội, muội xinh đẹp như vậy, lỡ như lấy mất trái tim nam nhân của tỷ không ổn nha. "
Nói xong ả liền vọt vào, cùng trượng phu đối phó Lăng Nhược.
Bọn họ cho rằng Lăng Nhược dẫu sao cũng chỉ là một con nhóc mười bảy, mười
tám tuổi, võ công không tới đâu, hạ gục nàng là chuyện dễ như ăn cháo.
Ai biết, mọi thứ không như dự đoán, hai mươi mấy chiêu qua đi, Lăng Nhược
vẫn cắn răng chống đỡ mà bên ngoài mơ hồ có tiếng người báo động :“Lão
gia, lão gia, có thích khách tới giết lão phu nhân, ở phía sau viện!”
Tiếng gào liên tiếp, có gia đinh mang theo gậy gộc xông tới.
Thư Hùng Song Sát vừa nghe, biết thời cơ sắp hết, quyết định dồn hết sức giết cho được lão phu nhân.
Hùng Sát ỷ mạnh, toàn lực tấn công Lăng Nhược, chưởng phong như bão, ồ ạt đánh về Lăng Nhược.
Lăng Nhược kinh hãi, phi thân lui về sau, khom người tung chiêu, năm ngón