Hiện tại, bà bị chưởng phong quét trúng, giống như bị người đập cho một gậy, dĩ nhiên phải bị thương.
Trương ma ma cám ơn nàng, cho người đỡ lão phu nhân về phòng, lại sai người mời Quốc công trở về.
Lăng Nhược dặn dò bà vài chuyện, nhờ bà chú ý điều tra, chắc chắn có người
trong phủ truyền tin ra ngoài, cứu nhị tiểu thư một mạng.
Ban
đầu, nàng đã tính toán hết thảy, biết chắc Thư Hùng Song Sát không ở gần đây. Thậm chí, nàng còn sai Lưu Vân theo dõi gần Tống gia, nếu gặp hai
người đó ra ngoài liền ngăn lại.
Không ngờ hai người dó lại tới nhanh vậy !
Lăng Nhược thấy trước mặt một trận đầu choáng mắt hoa, biết trong móng tay
của Thư Hùng Song Sát có độc, nàng không kịp nhiều lời, vội vàng chạy về Tề vương phủ.
Đến trước Vương phủ, nàng không còn sức chống đỡ, gục ngay tại chỗ.
Thị vệ canh cửa nhận ra nàng, một mặt đỡ nàng vào trong, một mặt sai người báo Diệp công công.
Diệp công công là người vương gia kính trọng nhất. Vương gia không ở đây,
chuyện lớn chuyện nhỏ trong phủ đều bẩm báo Diệp công công cùng Lưu Vân