Ai biết Tô Văn Nhi lại lắc lắc lại đây, cười đến phi thường quyến rũ : “Tả tỷ tỷ cùng Bùi tiểu vẫn tốt chứ.”
Tả Nghi Lan liếc nàng một cái, áp chế khóe mắt đuôi mày châm chọc, thản nhiên nói:“Rất tốt.”
Tô Văn Nhi cầm khăn lau mặt, bộ dáng mệt mỏi : “Sớm biết trời mát vậy ta
không nên mặc trân châu sam rồi, vải này trời nóng mặc vào thì mát nhưng trời này lại làm người lạnh hơn. "
Nói xong, nàng cố ý kéo áo,
lộ ra bộ quần áo mỹ lệ bên trong nhất, bóng loáng như nước, đúng là trân châu sam, loại vải thượng hạng của Đại Chu, chỉ có trong bảo khố hoàng
gia mới có. Loại vải này mùa hè mặc vào cả người mát mẻ, một chút mồ hôi cũng không thấy.
Vì thái tử sắp đại hôn, nên hoàng đế thưởng cho hắn một bộ, không ngờ hắn lấy đó tặng cho Tô Văn Nhi.
Bùi Bảo Khương không hiểu, nhưng là Tả Nghi Lan không ngốc, có chuyện
gì nàng không biết ? Thái tử tự mình đưa Tô Văn Nhi về Tô phủ, người
trong kinh thành đều nghe phong phanh.
Rượu quá ba tuần, tiếng đán sao du dương ca tụng thái bình thịnh thế.
Hoàng đế thực vui vẻ, tươi cười đầy mặt.
Tô Nhân Vũ ngồi trước mặt hắn, hàn huyên đủ thứ, nói một hồi lại nhắc tới mấy người đại, nhị tiểu thư..
Ông đưa cặp mắt lạnh lẽo nhìn Tô Văn Nhi giống như con bướm cao ngạo, cười