Hoàng đế liên tục lẩm bẩm, không khác người điên.
Lưu Ngọc sợ tới mức vôi gọi hắn:“Bệ hạ, bệ hạ!”
Hoàng đế giật mình, nhìn hắn :“Có tin tức ?”
Lưu Ngọc lắc đầu: “Bệ hạ, tâm thần không yên không nên ngủ, miễn cho bị ác mộng quấy nhiễu, để nô tài trò chuyện cùng ngài.”
Hoàng đế ừ một tiếng: “Vừa rồi, ta mơ thấy hoàng hậu.”
Lưu Ngọc hít một hơi lạnh, mấy năm nay, hoàng đế mặc kệ trong lòng nghĩ như thế nào, cũng chưa bao giờ nhắc tới hoàng hậu. Cho dù hắn ở suốt ngày
trong tẩm cung hoàng hậu, nhưng một chữ nhắc tới nàng cũng chưa từng
nói.
Hoàng đế tiếp tục nói:“Ngươi nói, lúc Vân Nhi đi, có phải
hận ta lắm không? Lúc sắp chết, nàng mới bằng lòng thừa nhận nàng là yêu ta , vì sao?...... Không đúng, nàng đây là tính kế trẫm, nàng nói như
vậy, đơn giản là muốn làm cho trẫm áy náy, tự trách, chịu tội, hai đứa
con kia...... Nàng nói gì?”
Lưu Ngọc nào dám tiếp lời, chỉ im lặng làm lão tăng nhập định.
Lời hoàng hậu nói năm đó, lão nhớ như in. Nàng nói:“Ta không ngờ, tới bây