Lưu Ngọc phun một búng máu lên ngực hoàng đế, miệng vẫn không quên báo động: “Có thích khách!”
Cung nữ Huệ Tử hét lên một tiếng, lập tức một lưỡi gươm lạnh lẽo lao thẳng
về phía nàng, chợt, một trận gió thổi tới, đem lưỡi gươm đánh chệt
hướng, Lưu Niên bay tới, nắm Huệ Tử lao ra ngoài.
Sau đó, thân hình hắn lóe lên, rút đao bổ về bóng đen sau màn.
Vu Hận sinh liếc mắt, một hơi lạnh lướt qua, Lưu Niên chợt thấy hai má ươn ướt, máu từng giọt đổ.
Hắn kinh hãi, công phu thích khách này không tầm thường.
Suy nghĩ chợt lóe, Lưu Niên lđổi chiêu tiếp tục đánh lên, không cho hắn có cơ hội tiếp tục ám sát hoàng đế,
Vu Hận Sinh cùng hắn triền đấu, thành thạo, thỉnh thoảng lạnh lùng tung
một câu:“ Ngươi là người của Diệp Tri Vân, với ta có chung mục tiêu giết hoàng đế mới đúng. Như thế nào, chẳng lẽ ngươi bị hoàng đế mê hoặc , mê luyến quyền thế?”
Lưu Niên không nói, chỉ cắn chặt khớp hàm, quyết tâm chống đỡ.
Tuy hoàng đế đối xử tệ bạc với sư phụ, huynh đệ bọn họ hận không thể ăn gan uống máu hắn, nhưng bọn họ sẽ không hành động khi chưa có lệnh của
sư phụ cùng vương gia.
Sư phụ bị hắn đối đãi tàn nhẫn, khổ không
nói hết nhưng vẫn căn dặn bọn họ, hoàng đế có sai, tội đáng chết vạn