Lúc trước là do thích
khách quá hung hãn, thị vệ không có cơ hội phản kích. Giờ có Hoàng Phủ
Cẩn gia nhập cuộc chiến, thị vệ có thời gian tản ra, an bài thiên la địa võng, quyết bắt bằng được thích khách.
Hai người đánh nhau quá
mức kịch liệt, không khí trong phạm vi ba trượng khiến người ta hít thở
không thông, quân lính chỉ có thể bảo vệ hoàng đế rời khỏi khu vực đó.
Vu Hận Sinh lạnh nhạt : " Mạng ngươi cũng không tồi. "
Hoàng Phủ Cẩn không ngừng công kích, lạnh lùng nói: “Ngươi muốn giết ta, không dễ vậy đâu, đại công tử!”
“Ngươi sai rồi, đại công tử là thái tử, không phải ta. Lần ở Lai Châu, kẻ ám
sát ngươi là tay chân của hắn, không liên quan đến ta. "
Vu Hận Sinh vừa kinh ngạc về thực lực Hoàng Phủ Cẩn, khiến hắn hưng phấn không thôi, một bên không ngừng minh oan cho mình.
Hoàng Phủ Cẩn mặt trầm như nước : “Ngươi không cần châm ngòi ly gián.”
Vu Hận Sinh cười rộ lên : “Các ngươi ở Lai Châu giở trò, ta chỉ lợi dụng