Hắn lạnh nhạt nhìn
Hoàng Phủ Cẩn, thái độ như đang thưởng thức một kiệt tác : “Mấy tuổi thì ngươi nhớ rõ mọi chuyện ? Không rõ đúng không ? Ta từ nhỏ đã có thể nhớ hết mọi thứ, một thứ quái thai. Hơn nữa, thứ công pháp ta tu luyện càng làm cho ta nhớ mọi việc kĩ hơn. Ai cũng nói đứa nhỏ không nhớ gì, nhưng cái gì cũng có ngoại lệ, ngươi tin không ? "
Hoàng Phủ Cẩn nhíu mi, trong nhất thời không thể tiêu hóa tin tức này, không biết đâu thật đâu giả.
“Ngươi là hoàng tử, cho dù không được sủng, cũng không nhận ngược đãi giống
như ta. Bọn họ tưởng ta đã chết, đem ta quăng vào hồ nước vừa dơ vừa
thối. Không ngờ ta lại không chết. Ngươi nói, là do ông trời chiếu cố
ta, hay oán hận mà giữ mạng ta ? "
Hoàng Phủ Cẩn tâm thần chấn động, khí huyết nhất thời cuồn cuộn, tầm mắt có điểm mơ hồ.
Vu Hận Sinh tiếp tục nói:“Ta bị giết không bao lâu thì mẫu hậu cũng chết,
nhưng mẫu phi của ngươi thì không. Chẳng lẽ nàng cái gì cũng chưa nói