Nàng mới không tin Tô Văn Nhi vì lấy lòng thái tử, giữ vững thái tử mà không làm mấy trò hèn hạ đó.
Tô Văn Nhi nheo mắt, thề thốt phủ nhận:“Ngươi đừng ngậm máu phun người.”
Tô Mạt lạnh lùng nói:“Sự thật ra sao, ngươi rõ hơn ai hết. Nên nhớ, trên
đời, không có bí mạt nào giấu được vĩnh viễn. Cây kim trong bọc lâu ngày cũng lòi ra. Còn nữa, ngươi cho là một đứa nhỏ có thể giữ được thái tử
sao? Bên cạnh hắn không thiếu nữ nhân. Còn ngươi ? Ôn nhu nhất ? Đẹp
nhất ? Tri kỉ nhất ? Hay độc ác nhất ? Vong ân bội nghĩa nhất ? "
Tô Văn Nhi bị nàng mắng đến mặt mày xanh mét :“Ta, bản, bản lương đệ không so đo với ngươi. Chúng ta đi ! "
Nói xong, nàng cho người giúp Tô Trì đỡ Vương phu nhân. Trước khi đi, Tô
Trì lạnh lẽo nhìn nàng : " Ta khuyên ngươi nên an phận, nếu không, gặp
tai nạn gì, không ai cứu được ngươi. "
Thị vệ đi trước mới mửa cửa đã đứng sựng lại.
Một tiếng nói trong trẻo nhưng lạnh lùng truyền tới : " Tô Trì, ta cảnh cáo ngươi lần cuối, nếu còn dám uy hiếp vương phi tương lai của bổn vương,