Tô Văn Nhi lấy tay áo
che mặt, oán độc nhìn Tô Mạt,“Ngươi mơ tưởng, đuổi ta đi không dễ dàng
như vậy. Ta là nữ nhi Tô gia, làm lương đệ, cũng là cho các ngươi làm vẻ vang . Các ngươi cùng với ta đứng chung một chỗ.”
Nếu muốn cùng Tả tiểu thư đấu, nàng không thể một mình chiến đấu, phải có đồng minh, đồng minh đó chính là nhà mẹ đẻ.
Tô Mạt châm chọc cười, muốn dùng thủ đoạn tha Tô gia xuống nước, nghĩ hay quá!
Nàng nói với Nhâm công công nói: “Nhâm công công, không biết ngài có tới hộ
bộ xem lại gia phả của gia tộc ta chưa. Trong gia phả có ghi rất rõ,
nàng ta không phải con gái ruột của Tô gia ta, chỉ là một đứa nhỏ bị bỏ
ngoài đường, phụ thân ta thương tình nhặt về nuôi thôi.”
Tô Văn Nhi ngẩn ngơ, sắc mặt trắng bệch, không dám tin nhìn Tô Mạt, lại nhìn lão phu nhân.
Lão phu nhân lạnh lẽo nhìn nàng, hừ nhạt.
“Không có khả năng, không phải, mẫu thân ta là Dương di nương, là di