Tiêu Vũ Lâu thản
nhiên nói: “Coi như là thông cảm lẫn nhau đi. Tuy rằng mới quen biết mấy ngày, nhưng danh tiếng của hai vị tại hạ khâm phục không thôi. Tại hạ
sẽ không bảo hộ Hoàng đế, cũng không làm việc khôi phục ngôi vua. Tại hạ chỉ cầu có thể bảo hộ tùy tùng cùng huynh đệ tỷ muội, cho bọn họ cuộc
sống an ổn là tốt rồi.”
Tô Mạt lại nói: “Nếu chúng ta thỉnh Tiêu công tử hỗ trợ cứu người, công tử có cự tuyệt hay không?”
Tiêu Vũ Lâu quả quyết nói: “Tuyệt đối không.”
Tô Mạt chỉnh đốn trang phục thi lễ: “Đa tạ.”
Nàng lôi kéo Hoàng Phủ Cẩn rời khỏi tiểu viện trở lại viện của chính mình, tâm tình có chút nặng nề.
Nói như vậy, kỳ thực lực lượng tiền triều cho đến bây giờ không phải là
bị diệt trừ hầu như không còn. Thủ Chính đế tự cho là mặt ngoài có vẻ an bình, nhưng mạch nước ngầm bên trong đã bắt đầu khởi động.
Vào thời điểm hắn hưng thịnh, bọn họ bảo trì bình thản. Vào thời điềm
hắn dần dần già đi, các hoàng tử lại từ từ trưởng thành. Bọn họ lục đục