Khói trắng ngày càng dày, tiếng kêu than ngày càng ít đi, cuối cùng
không còn âm thanh gì nữa, yên lặng giống như đã chết, mà kẻ địch cũng
không có phát ra âm thành gì.
Không biết qua bao lâu, trong góc vang lên tiếng rên của Tô Mạt, sau đó
là âm thanh lo lắng của Hoàng Phủ Cẩn, “Mạt Nhi, nàng không sao chứ?”
Giọng nói yếu ớt của Tô Mạt lại vang lên, giống như không có khí lực: “Cẩn … ca ca, ta…”
Hoàng Phủ Cẩn vội vàng hô to gọi tên nàng, bảo nàng hãy cố gắng, ở một
góc khác lại vang lên giọng nói của Diệp Tri Vân: “Tĩnh nhi, không nên
lộn xộn.”
Nhưng lời cảnh cáo của ông đã quá muộn, Hoàng Phủ Cẩn đã phi thân về