Bạch y nhân đắc ý cười lớn: “Công tử, hôm nay Hoàng Phủ Cẩn đã chết,
những người còn lại không phải đối thủ của chúng ta? Công tử cứ an tâm
ngồi lên ngôi vị … Tất nhiên, nếu công tử muốn cẩn thận, có thể bồi
dưỡng thế tử Tín vương trước.”
Trên mặt Vu Hận Sinh hiện lên vẻ không thể tin được, hắn không tin có
thể giết Hoàng Phủ Cẩn một cách dễ dàng như vậy, hoặc có thể nói là hắn
cảm thấy trong lòng trống rỗng, không có cảm giác vui sướng.
Hắn nhấc chân đi về phía Hoàng Phủ Cẩn, bạch y nhân thấy hắn vẫn trầm mặc như cũ thì hơi bất mãn nhưng vẫn đuổi theo.
Hoàng Phủ Cẩn nằm co trên đất, trên người cắm đầy kim châm, đã có vết