Thực tế là đại đương gia của Hắc Hổ sơn, nghe nói có ba trăm năm mươi huynh đệ.
Lưu Hắc Hổ cao lớn thô kệch, hắn đứng đó cơ bắp trên cánh tay đen sì sì cuồn cuộn săn chắc, rất là uy vũ giống hệt hắc tháp.
Ẩn nấp từ một nơi bí mật gần đó Tĩnh thiếu gia âm thầm lo lắng, sợ Tô Mạt
bị thiệt thòi, Tô Mạt lại không lo lắng, lén lút ra kí hiệu bằng tay để
hắn yên tâm.
Mọi người ở trên lầu một gian phòng nhã nhặn yên tĩnh đàm đạo, A Lí phân phó tiểu nhị mang đồ ăn lên.
Rượu ngon đồ ngon được liên tục mang lên nườm nượp, vợ chồng Trương Đại Quý
chưa từng gặp qua chuyện này, ngày thường cũng ăn uống tiết kiệm, lập
tức bất chấp người nói chuyện bên cạnh, xé một cái đùi gà béo ngậy gặm.
Lưu Hắc Hổ ho khan một tiếng, trừng ánh mắt, sát khí bắn ra bốn phía.
Trương Đại Quý lập tức ha ha cười:“Tô tiểu thư, có thể đàm đạo được chưa? Vị
này chính là người thôn chúng ta, hắn làm nhân chứng là thích hợp nhất.