Đám người Trương Đại Quý nhìn nhau cười, bắt đầu yên tâm ăn uống thả cửa.
Đột nhiên vợ chồng hai người cảm thấy không đúng a:“Ôi, tại sao đầu ta choáng váng ?”
Phù phù một tiếng, ngã ngửa một cái đổ sập xuống đất.
Năm người Lưu Hắc Hổ bọn họ cũng có hai người hôn mê bất tỉnh.
Còn có Lưu Hắc Hổ cùng thân nhất tín hai cái, mặc dù có điểm mơ hồ, nhưng cũng còn không có sự.
Lưu Hắc Hổ nhìn A Lí đã hôn mê, Tô Mạt mơ mơ màng màng, một tiểu nha đầu
không có gì đáng sợ, hắn thở phì phì tiến đến vả một bạt tay vào thủ hạ
của hắn:“Không phải hạ dược mê bọn chúng sao? Ngươi thế nào ngay cả
chính mình cũng hạ dược.”
Tô Mạt vụng trộm cười.
Thủ hạ
kia oan uổng muốn chết a, hắn rõ ràng đã cho mê dược vào trà rượu thức
ăn bên phía Tô Mạt, nhưng tại sao ngay cả bản thân người hạ dược cũng mê man kìa?
Lưu Hắc Hổ đứng dậy, thoáng cái đã nhấc Tô Mạt lên,