Tĩnh thiếu gia nói:“Trong nhà xảy ra chút chuyện, phải mau chóng về ngay. Nàng về cùng ta......”
Tô Mạt mân mê cái miệng, nói:“Tuy rằng ngươi không nói chuyện gì đã xảy
ra. Nhưng là chuyện của mấy ngày gần nhất, khẳng định rất gấp gáp. Ngươi muốn ngày đêm lên đường không ngừng nghỉ. Ta đi theo sẽ cản trở liên
lụy ngươi. Chẳng bằng ngươi cứ đi trước, ta đi theo Tô gia sẽ đuổi kịp
ngươi sau.”
Tĩnh thiếu gia nhíu mi, rất quyến luyến không rời,“Tô gia nước sông quá đục, nàng một mình ở lại ta không yên tâm.”
Tô Mạt ôn nhu nói:“Ngươi yên tâm, ta không phải kẻ ngốc, ta tự biết bảo vệ bản thân.”
Tĩnh thiếu gia là hoàng tử đương triều, chuyện trong nhà kia chắc chắn là
đại sự. Nếu không Tĩnh thiếu gia một kẻ luôn bình chân như vại lại phải
biến sắc sao, căn bản sẽ không nói cho nàng biết, chỉ có chuyện phải đi