A Lí lập tức đi chuẩn bị.
Tĩnh thiếu gia nghĩ nghĩ, nhấc chân ra sân, đi được vài bươc, đụng ngã một người ở núi giả.
“A --” Nhị tiểu thư nguyên bản cúi đầu nghĩ, bộ dạng có tâm sự, lập tức bị Tĩnh thiếu gia đánh ngã, thân thể mềm mại đụng ở núi đá, ống tay áo kéo lên, lộ ra cánh tay tuyết trắng, cọ xát ở núi đá, lập tức bị trầy da,
chảy máu.
Tĩnh thiếu gia ngẩn ra, theo bản năng đỡ nàng,“Nhị tiểu thư không có việc gì chứ.”
Tầm mắt chạm đến chỗ bị thương của nàng, nhíu mi, lập tức nói:“Ta đi kêu lang trung.”
Nhị tiểu thư nhìn thấy máu, kêu một tiếng, lập tức choáng váng ngã vào
trong lòng Tĩnh thiếu gia, cổ áo bung ra, ống tay áo cuốn lên, da thịt
mỏng manh tuyết trắng như ẩn như hiện.
Lúc này nha hoàn nhị tiểu
thư Tuyết Cúc tìm đến, thấy tiểu thư quần áo không chỉnh, cổ áo rộng mở, lộ ra cổ tuyết trắng, cánh tay bị Tĩnh thiếu gia nắm trong tay, sợ tới
mức nàng hét lên một tiếng, ôm mắt.
Tĩnh thiếu gia thần sắc lập