Tô Mạt quay đầu nhìn, thì ra là Hoàng Phủ Giác, nàng nhướng mày nói,“Chẳng qua là vừa vặn ta cũng thích chơi trò này. Trò khác sợ rằng không thể
được như vậy.”
Trốn ở trong này rình coi, bề ngoài là người khiêm tốn nhưng nội tâm lại lén lút.
Hừ!
Nói xong nàng quay đầu muốn rời đi.
Hoàng Phủ Giác liền cười cười,“Ta sợ Thất đệ cùng Thập tam muội gây phiền
toái cho ngươi, cho nên mới đi theo ngươi. Ai biết ngươi chẳng những
không bị thua thiệt, còn đả bại Thất đệ. Về sau, đệ ấy sẽ không dám tìm
ngươi gây phiền toái nữa .”
Thật như vậy sao?
Tô Mạt dừng lại cước bộ, nếu là người có lòng tốt, vậy nàng lại lấy lòng tiểu nhân đo lòng quân tử là không tốt rồi.
Làm người phải rộng lượng.
Nàng cười cười, thi lễ,“Đa tạ Ngũ điện hạ quan tâm.”
Hoàng Phủ Giác nói:“Ta vốn định muốn bảo Thất đệ và Thập tam muội nhận lỗi
với ngươi, nào biết đâu chính bọn họ lại tới tìm ngươi gây phiền toái.