Bọn họ vào vườn hoa, đám người Hồ tiên sinh đi ra nghênh đón.
Tô Mạt giống như bay tiến lên,“Ai nha, Tô Mạt Mạt ta đã trở lại đây! Các
ngươi thiếu ta, hết thảy đều trả hết cho ta ngay! Cần phải chơi cùng ta
vài ngày cho thật khoái chí.!”
Mọi người thấy nàng bị cấm cửa vài ngày, nay được dịp bùng phát, đều ha ha cười rộ lên.
Hồ tiên sinh chỉ vào nàng, cười nói:“Ngươi tiểu quỷ nha đầu này! Lén lút chạy ra ngoài hả.”
Tô Mạt nói dối không nháy mắt, hơi cười nói:“Không phải, là tiên sinh thấy ta quá mệt mỏi, để cho ta tới đây giải sầu .”
Sau đó lại trêu ghẹo vài người Hồ Tú Hồng, Thủy Muội bọn họ.
Nay Hồ Tú Hồng không lợi hại bằng nàng, võ công cũng bình thường, bị Tô Mạt bắt nạt đuổi chạy vòng vòng xin tha mạng.
Tô Mạt đem nàng nhấn xuống vườn hoa cải, đè trên người nàng ta, hì hì
cười,“Cầu vồng, vị kia Thập tứ điện hạ còn hỏi tới ngươi đó, ta phỏng
đoán, hắn để ý ngươi rồi.”
Có một lần nàng dẫnHồ Tú Hồng đi Thái
Học chơi, kết quả Hồ Tú Hồng ngày thường nhìn thực lanh lẹ mạnh mẽ, đi