Tô Mạt một bên oán
thầm một bên bất đắc dĩ chấp nhận, còn phải vui tươi hớn hở dập đầu tạ
ơn, tam hô vạn tuế, khen đặt tên quá hay!
Sau đó hoàng đế lại lấy cái tên do Triệu học sĩ đặt, làm tên thứ hai cho hoa viên của nàng.
Thiên hương phố!
Tô Mạt càng muốn khóc, tiên sinh, ngài là cố ý đi, loại tên này quả thực
là tầm thường hết sức, hiện nay vơ một cái là có cả đống to.
Triệu học sĩ giải thích, ‘ thiên là thiên tử chi trạch, hương là tự nhiên vạn vật sinh hóa chi tức’, Tô Mạt là tài nữ thông minh thế gian hiếm thấy,
là ông trời ban ân cho Đại Chu, chính là vì thiên ngoại phi hương!
Tô Mạt trốn trong chăn đem Triệu lão đầu cà ràm quở trách một hồi, lão
nhân này thế mà lại đi nịnh nọt hoàng thượng quá đáng lắm rồi.
Còn không bằng gọi nàng là gì đó “XXXX khu vực hoa và cây cảnh” cho xong.
Cho nên Tô Mạt tính kĩ rồi, tính hai năm này ở nơi xây vài làng nghỉ mát,