Tần mụ mụ vâng lệnh đi.
Rất nhanh đại tiểu thư dẫn theo Minh Nguyệt lại đây.
Minh Nguyệt là lão phu nhân phái tới cho đại tiểu thư, lão phu nhân nói nếu
muốn ra ngoài thì phải mang theo Minh Nguyệt, Tô Mạt cũng hiểu được, là
muốn để Minh Nguyệt đến giám thị tỷ tỷ.
Nàng cũng không muốn quản, hơn nữa có Minh Nguyệt ở đây cũng làm cho lão phu nhân yên tâm hơn.
Cho nên nàng đối Minh Nguyệt rất tôn trọng, hơn nữa đối xử với nàng ta khá
tốt, nhưng tuyệt đối không hối lộ nàng ta, cũng tuyệt đối sẽ không chủ
động gợi ý để nàng tavì đại tiểu thư mà giấu diếm điều gì.
Bởi vì đại tiểu thư lãnh ngạo chân thành, làm người lại thẳng thắn, cũng không có cái gì cần phải che giấu.
Đại tiểu thư ngửi được mùi thơm ngát kia, vui mừng nhấc váy chạy vào, “Mạt nhi, mau đưa ta ngửi coi.”
Tô Mạt đem cái bình nhỏ đưa cho nàng, bôi một chút lên cổ tay của nàng, bảo nàng đi vài vòng rồi lại ngửi tiếp.
Đại tiểu thư kinh hỉ vô cùng, hơi lộ ra trên khuôn mặt trong trong trẻo
nhưng lạnh lùng ấy nụ cười rực rỡ như hoa nói, “Mạt nhi, ngươi, ngươi