Tô Mạt nhìn thoáng qua Phương Oánh, ánh mắt lại nhẹ nhàng liếc Phương Vũ, cười nói:“A Cổ Thái
kêu Lam mụ mụ nấu cho hắn một nồi thịt kho tàu, đây là thế giới của măng tươi, lấy thịt gà trộn măng, còn có hoa mã lan, các loại rau dại, thật
sự ngon miệng a......”
Nàng liên tục nói hơn mười dạng thức ăn, có cá có thịt, có rau xanh ngon miệng, có đầy đủ cả sắc hương vị.
Lúc này đây, Tô Mạt nói đến vấn đề ăn? Mọi người thấy nghi hoặc, bất quá
nàng vốn là người có tài ăn nói, mấy lời vừa nói ra, mọi người đều thấy
đói bụng, nhịn không được nuốt một ngụm nước miếng.
Cho dù Hồ tiên sinh là người ổn trọng nhất trong đám người đó cũng chịu không nổi.
Tô Mạt hơi hơi cười nhìn hai tỷ đệ kia, ôn nhu nói:“Các ngươi yên tâm, tạm thời ở trong này vài hôm, ta đã sai người lau đi vết tích các ngươi để
lại trên đường rồi. Không có người biết đến. Miệng vết thương của các