Tô Mạt đứng dậy, đi đến trước mặt hoàng đế, hắn ý bảo nàng ngồi ở bên cạnh hắn.
“Nha đầu, nói đi, nghĩ muốn cái gì, chỉ cần trẫm có, muốn gì cũng được.”
Hoàng Phủ Kha thấy Tô Mạt chiếm hết sự sủng nịch, mọi người đều đối với nàng
tốt như vậy, nhất thời tức giận đến sắc mặt đều thay đổi.
Nhỏ
giọng nói với Tống Dung Hoa,“Ta thấy phụ hoàng đem Ngũ ca tặng cho nàng
ta luôn đi. Ngũ ca ngày thường thích cùng nàng ta thì thầm to nhỏ lắm
mà.”
Thanh âm tuy rằng nhỏ, nhưng lại làm cho mọi người nghe rõ rành mạch.
Tô Mạt sắc mặt lạnh lùng, Hoàng Phủ Giác lập tức trách mắng:“Kha Kha ngươi nói cái gì thế. Dùng thiện xong rồi thì mau đi chơi đi.”
Lúc này Hoàng Phủ Giới vừa mới từ bên ngoài xông đến, chỉ nghe thấy câu nói đem Ngũ Ca tặng cho Tô Mạt kia, liền lớn tiếng nói:“Ngũ ca cũng không phải
là lễ vật, như thế nào có thể tùy tiện tặng đi. Thập tam muội ngươi hồ