Tĩnh thiếu gia ôm lấy nàng chạy ra ngoài.
Tô Việt nhìn bọn họ một cái, để cho Tô Mạt đi khóa viện tìm lão phu nhân.
Chờ Tô Mạt đi rồi, hắn do dự một chút, nói với Tĩnh thiếu gia:“Tĩnh thiếu
gia, lời này có khả năng không nên nói. Nhưng lại phải nói.”
Tĩnh thiếu gia vẻ mặt lạnh lùng,“Vậy không cần nói.”
Tô Việt hơi hơi thở dài,“Ta là vì Mạt Mạt mà suy nghĩ. Ta thật muốn đem
nàng ta trở thành muội muội của chính mình, không hy vọng nàng ấy sẽ bị
thương tổn gì cả.”
Tĩnh thiếu gia nhíu mi,“Tô Việt, ta cũng không muốn nàng đã bị tổn thương, cũng sẽ không cho bất kì kẻ nào thương tổn tới nàng.”
Tô Việt biết hắn là người trong cuộc nên u mê, bèn nhắc nhở nói:“Nay Mạt
Mạt đã lớn, không hề là tiểu nha đầu bảy tám tuổi. Ngươi nếu muốn tốt
cho muội ấy, nên tránh hiềm nghi. Ít nhất...... thời điểm có bệ