Nhị tiểu thư buông xuống ly trà, cười nói:“Lão tổ mẫu ngày thường đủ bận bịu. Chuyện này
như thế nào còn phiền đến ngìa nữa. Di nương không có gì trở ngại , bất
quá là lười biếng ăn uống, thích ăn đồ ăn nhẹ. Mẫu thân đã sai người đem tới mỗi lần cho di nương rồi.”
Lão phu nhân gật gật đầu,
nói:“Nhà chúng ta là không trách móc hạ nhân nặng nề, càng không thể đối xử tệ được với di nương, đó là nữ nhân đã sinh con cho Tô gia. Phải tôn trọng chút.”
Vương phu nhân vội ứng lời, lão phu nhân lại
nói:“Đi, thỉnh đại phu đến khám bệnh cho nàng ta, lại đem đồ ăn từ chỗ
ta cho nàng ta. Nói là do ta bảo, bảo nàng ta yên tâm dưỡng bệnh.”
Tức phụ ( con dâu) lĩnh mệnh đi.
Lão phu nhân lại nhìn Tô Nhân Vũ liếc mắt một cái,“Các ngươi là không phải muốn tặng lễ vật chúc mừng cho Lâm Giang vương sao?”
Tô Nhân Vũ buông đũa,“Điều này không cần. Hiện tại còn đang bận bịu, phỉa