Lưu Xuyên sắc mặt đại biến, vội không ngừng quỳ xuống đất dập đầu,“Quận vương chớ trách, tiểu nhân nhất thời hồ đồ .”
Hoàng Phủ Cẩn liếc mắt nhìn hắn,“Ngươi chỉ cần không đi quá giới hạn, bổn
vương mặc kệ ngươi. Ngươi nếu là quá đáng, bổn vương cũng lười thượng
tấu thiên thính.”
Ý tứ kia của hắn là nếu chọc hắn nóng nảy, chính là một đao xong luôn, tuyệt đối không nhiều lời.
Tô Mạt cười thầm, Hoàng Phủ Cẩn luôn như vậy, bất quá đối phó với loại tiểu nhân này cũng là hữu hiệu nhất .
Tiểu nhân đều sợ chết lại tham tài.
Lưu Xuyên nơm nớp lo sợ đã đi rồi, Tô Mạt phi thân lên, thời điểm ở góc
quẹo đưa cho hắn một đống thỏi bạc, cười nói:“Lưu công công bị sợ hãi,
chỗ bạc này cho ngươi uống trà an ủi. Ngươi cũng biết, quận vương là cái tính tình gì. Đó là tính nóng nảy thà làm ngọc vỡ chứ không chịu làm
ngói lành. Lưu công công phải biết làm như thế nào a.”
Lưu Xuyên nịnh nọt cười rộ lên, những thỏi bạc trắng bóng kia, sáng choe muốn làm mù mắt hắn.
“Tiểu nhân biết, tiểu nhân tự nhiên biết. Tiểu nhân đến quận Vương phủ nơi