Lúc này bên trong
truyền đến một trận âm thanh ồn ào, liền theo đó vang lên tiếng trách cứ của một nha đầu,“Đám người các ngươi một lũ sát nhân kia, lúc này không ngoan ngoãn mà ngủ đi, ở trong này lẩm bẩm thì thầm cái gì hả, không
nghe Hoàng Oanh tỷ tỷ nói sao, bệ hạ cùng lão gia đã phân phó rồi, phải
để tiểu thư nghỉ ngơi thật tốt? Các ngươi ở trong này lẩm bà lẩm bẩm, cố tình làm cho tiểu thư ngủ không tốt hả? Nếu như tiểu thư lại gặp ác
mộng lần nữa, xem lão gia có lấy roi quất các ngươi hay không hả?”
Có mấy tiểu nha đầu líu ríu cãi lại, nàng ta nói là người khác không tốt, người khác còn nói lại là nàng ta không tốt.
Trong lúc nhất thời nháo nhào cả lên.
“Bốp”
Một âm thanh giòn tan, ở trong đêm tối đột ngột vang lên cao vót.
Tống Dung Miên cùng Tô Văn Nhi đứng ngoài cửa đều kinh ngạc.
Lại liên tiếp vang lên giọng nói thanh thúy, có người lớn tiếng trách
cứ:“Hay cho các ngươi hai tên mắt mù này, nửa đêm nửa hôm còn dám ở