Hắn hướng Tô Mạt cười.
Tô Mạt hơi cười, chìn chằm chằm vào đùi phải của Hoàng Phủ Cẩn, bên trong
chân tuy rằng không nhìn được, nhưng do cái quải trượng, chân hắn treo
cách mặt đất một đoạn.
“Có thể tùy tiện đi xuống đất sao? Có bị ảnh hưởng gì không?”
Hoàng Phủ Cẩn thỉnh bọn họ vào phòng, hắn dùng quải trượng cà nhắc đi vào, Tô Mạt đỡ hắn, hai tay bám trên cánh tay hắn.
Hoàng Phủ Cẩn hơi hơi nhíu mi, ủy khuất rũ mắt xuống nhìn nàng.
Tô Mạt trừng mắt liếc mắt hắn một cái,“Đi nằm xuống!”
Nàng dìu hắn, thật cẩn thận nằm xuống nghiêng theo hướng bên trái, lại lấy
miệng đệm thật dày để hắn gối lên, để hắn có thể chống đỡ được nửa người trên.
Hoàng Phủ Giác thấy bộ dáng thật cẩn thận thân thiết của
nàng, tuy rằng không giống tình trạng thất kinh hay nước mắt cuồn cuộn
giống nữ hài tử khác khi nhìn thấy tình nhân của mình bị thương, nhưng cũng có thể thấy được biểu tình lo lắng, không giống giả bộ, không khỏi hoài nghi phán đoán của chính mình.
Có lẽ nhị ca là thật sự bị ngã gãy chân.
Hắn thân thiết nói:“Nhị ca, thái y nói sao? Không có trở ngại chứ.”
Hoàng Phủ Cẩn lắc đầu, ánh mắt lạnh lùng trong suốt, thanh âm cũng không có