Nàng biết hoàng đế ban cho Hoàng Phủ Cẩn không ít nữ nhân, từ lúc mười ba mười bốn tuổi đến
hai mươi mốt hai mươi hai tuổi, tổng cộng phải có mười mấy người.
Hơn nữa người người dung mạo xinh tươi hoạt bát, tính cách có ôn nhu, có nghịch ngợm đáng yêu, có thể nói không trùng nhau.
Hoàng Phủ Giác nhìn nàng một cái, theo ánh mắt của nàng nhìn đi, không khỏi
mỉm cười, tiếp tục cùng Hoàng Phủ Cẩn nói vài câu xã giao.
Hoàng Phủ Giới chỉ vội vã nói:“Nhị ca, nếu Ngũ Ca tặng thuốc tốt tới, ngươi cần thử xem sao. Nói không chừng sẽ mau chóng khỏi.”
Hoàng Phủ Cẩn tuy rằng qua quýt tiếp chuyện với Hoàng Phủ Giác, tùy tiện nói
vài câu, ánh mắt lại cơ bản nhìn chằm chằm vào Tô Mạt, thấy nàng quan
sát phòng , nhưng luôn nhìn về phía hậu viện.
Hoàng Phủ Giới thấy hắn không để ý tới chính mình, liền lại thúc giục hắn.
Hoàng Phủ Cẩn thu hồi tầm mắt, nói:“Không vội, đợi Lưu thái y xem qua rồi tính.”
Hoàng Phủ Giác biết tâm tư của Hoàng Phủ Cẩn, liền nói với Hoàng Phủ
Giới:“Thất đệ, lần trước đến ta cũng chưa dạo qua viện này, ngươi dẫn ta đi tham quan đi.”
Hoàng Phủ Giới lớn tiếng nói:“Ngũ Ca, ngươi