Hoàng Phủ Cẩn xê dịch
thân mình, thay đổi tư thế thoải mái hơn, tầm mắt lướt qua phía Tây, lại không phát Đám thỏ phỉ đó cũng là ta con dân Đại Chu, bị bức đến mức
phải đi làm thổ phỉ, khẳng định là có lý do. Chứ có ai mà không muốn
sống yên ổn đâu?”
Trong lòng Hoàng Phủ Giác khẽ giật mình, mỉm cười,“Vậy nhị ca cơn bệnh này cũng không phải chuyện xấu .”
Hoàng Phủ Cẩn thản nhiên nói:“Ta là bị ngã trước, sau mới nghe nói đến nạn trộm cướp.”
Hoàng Phủ Giác cười rộ lên.
Hoàng Phủ Giới nghe bọn hắn nói những chuyện hắn không có hứng thú, bèn
nói:“Ta nói với phụ hoàng để ta đi tiêu diệt, phụ hoàng không chịu. Bây
giờ còn nói vấn đề này, còn có ích lợi gì a.”
Hắn thấy Kim Kết ở