Tô Mạt bật thốt lên
câu nói trách móc kia, lập tức giống như một cây kim đâm vào trong lòng
Tô Văn Nhi, thân mình nàng lắc lư, suýt nữa ngất xỉu đi.
Thái tử đứng ở bên cạnh nàng thuận tay đỡ nàng một phen, Tô Văn Nhi liền ngả vào vai hắn.
Đuôi lông mày đại tiểu thư nhíu chặt lại, nhìn thái tử, vừa vặn chống lại ánh mắt sâu thẳm đen tối của hắn.
Nàng nhìn không thấu hắn, lúc trước cảm thấy hắn tuy rằng lãnh ngạo thâm
sâu, nhưng nàng có thể nhìn thấy sự cô độc tịch mịch của hắn, hy vọng
người khác hiểu được nội tâm của hắn.
Nhưng hiện tại......
Nàng xoắn chặt những ngón tay, chậm rãi cúp mắt xuống, thản nhiên nói:“Mạt nhi, ta mệt mỏi.”
Tô Mạt vội đỡ lấy nàng,“Chúng ta đi tìm tam muội muội về nhà đi.”
“Ta đến đây!” Ở chỗ cửa tròn một thanh âm thanh thúy vang lên, Tô Hinh Nhi được nha đầu giúp đỡ bước nhanh đã đi tới.
Chân của nàng không tiện, đi một mình đến tư thế bất nhã, nhưng lại bước từng bước vững chắc đi tới.
Nàng nhìn Tô Văn Nhi, nổi giận nói:“Ngươi không cần giả bộ. Cả ngày giả vờ
yếu ớt, giả bộ đáng thương, giả bộ để người ta đối tốt với ngươi, ngươi