Nữ Xuyên Không Là Trà Xanh Hệ Anh Em

Chương 5

Chương 5
Trong mắt Hoắc Cảnh thoáng hiện vẻ si mê và kinh diễm, lời khen xuất phát từ tận đáy lòng.
Những người xung quanh cũng gật đầu phụ họa.
Tô Vân tức đến mặt mày xanh mét nhưng chẳng biết phát tác thế nào.
Cho đến khi nghe nói ta định bỏ ra năm lượng bạc mua cây trâm, nàng ta bỗng giật mạnh nó khỏi tay ta.
Gương mặt trắng trẻo lập tức hiện đầy vẻ chính nghĩa phẫn nộ.
“Tỷ tỷ, một cây trâm đã năm lượng bạc. Tỷ có biết năm lượng bạc đủ nuôi sống một gia đình năm người nơi biên cương suốt cả năm không?”
“Hưng vong của thiên hạ, thất phu hữu trách!”
“Bách tính vẫn còn sống trong cảnh nước sôi lửa bỏng. Ta không yêu cầu tỷ tỷ phải như ta, một thân một mình tới quân doanh báo đáp quốc gia. Nhưng thân là quý nữ kinh thành, cuộc sống của tỷ quả thật quá xa hoa phung phí!”
Lập luận vừa mới mẻ vừa cao thượng ấy quả thật khiến người ta mở rộng tầm mắt.
Không ít bách tính xung quanh nhìn nàng ta bằng ánh mắt tán thưởng, thậm chí còn cảm thấy nữ tử này như chỉ nên tồn tại trên trời.
Còn ta thì kinh ngạc đến mức khẽ nhướng mày.
Không phải chứ...
Nàng ta có bệnh à?
Sao lại thích đạo đức bắt cóc người khác mọi lúc mọi nơi như vậy?
Dưới ánh mắt khiêu khích của Tô Vân, ta vẫy tay gọi hộ vệ âm thầm đi theo phía sau.
“Trận lũ ở Thành Châu tháng trước, một vạn lượng bạc cứu trợ mà ta trích từ kho phủ tướng quân, đã chuyển tới nơi chưa?”
“Bẩm phu nhân, đều đã tới cả rồi.”
“Theo phân phó của người, chúng thuộc hạ đã phát cháo suốt một tháng ngoài thành, còn phát thêm y phục cho dân lưu lạc và mời đại phu chữa bệnh. Hiện giờ bách tính Thành Châu ai nấy đều ca ngợi phu nhân là Bồ Tát sống!”
Hộ vệ lập tức tiến lên, tỉ mỉ báo cáo từng việc.
Nghe xong, Dương Chiêu và những người đứng xem đều vỗ tay tán thưởng.
“Tẩu tẩu không chỉ dịu dàng xinh đẹp mà còn có lòng nghĩa hiệp như vậy! Dương mỗ thật lòng kính phục!”
“Tướng quân phu nhân làm chuyện thiện lớn như thế mà chưa từng khoe khoang. Quả thực là một kỳ nữ không màng danh lợi!”
Ta ngẩng cằm, cười híp mắt ngắm nhìn sắc mặt xanh đen của Tô Vân.
Đợi nhìn đủ rồi, ta mới đưa tay về phía nàng ta.
“Giờ thì trả cây trâm lại cho ta được rồi chứ?”
“...”
Đúng lúc ta định đưa năm lượng bạc cho chủ quán, lão nhân bán hàng lại cười lắc đầu.
“Cây trâm này xin tặng phu nhân. Coi như tiểu nhân được hưởng chút phúc khí từ người.”
“Đa tạ lão bá.”
Ta vui vẻ cảm ơn liên tục, rồi cố ý cài cây trâm lên tóc, lắc qua lắc lại trước mặt Tô Vân.
Có lẽ để hòa giải bầu không khí, cũng có lẽ muốn che chở cho Tô Vân, Dương Chiêu chủ động mời mọi người đến Túy Hương Lâu tụ họp.
Có bậc thang để bước xuống, Tô Vân lúc này mới phủi tay áo, khoác vai Dương Chiêu rồi lẩm bẩm:
“Ta đã sớm nói rồi, ta không hợp với mấy nữ nhân này.”
“Ta chỉ thuận miệng nói nàng ta vài câu mà thôi, thế mà lại so đo tính toán đến vậy.”
“Hừ! Tiểu tử ngươi cũng không được lén lút qua lại với nữ nhân sau lưng cha ngươi đâu đấy. Thế nào cũng phải dẫn tới trước mặt ta để ta xem xét một lượt mới được.”
Hai người đứng rất gần nhau, thân mật vô cùng, nói chuyện chẳng hề kiêng dè.
Vốn dĩ Tô Vân đã thấp hơn Dương Chiêu một chút, giờ đây vừa giơ tay lên, nửa bên bộ ngực mềm mại đã áp sát vào cánh tay hắn, cũng chẳng biết là cố ý hay vô tình.
Vấn đề này...
Vị đích nữ Tướng phủ đã đính hôn với Dương Chiêu từ thuở thanh mai trúc mã hẳn sẽ rất hứng thú.
Ta khẽ cong môi cười, không nhanh không chậm theo mọi người bước vào tửu lâu.

Truyện Cùng Thể Loại

Các Đại Năng Đã Để Lại Thần Thức


Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này
Tải app để đọc truyện sớm nhất