Chương 6
Túy Hương Lâu là tửu lâu xa hoa bậc nhất kinh thành, một bữa ăn ít nhất cũng phải tốn đến cả ngàn lượng bạc.
Tô Vân gọi món vô cùng hứng khởi, chẳng hề bận tâm đến giá cả.
Ta mua một cây trâm năm lượng bạc thì nàng ta càm ràm đủ điều, vậy mà đối với một bữa tiệc xa hoa trị giá hơn ngàn lượng lại chẳng hề chớp mắt. Thật đúng là nực cười.
Chẳng bao lâu sau, thức ăn trên bàn đã được bày đầy đủ, sắc hương vị đều hoàn mỹ.
Trước mặt Tô Vân vừa hay đặt một đĩa gà xé trộn lạnh — món chiêu bài nổi tiếng nhất của Túy Hương Lâu.
Nàng ta không nói không rằng, lập tức gắp hai đũa bỏ vào chiếc bát nhỏ bên tay Hoắc Cảnh.
Thậm chí còn rất chu đáo lựa hết gừng sợi và gia vị bên trong ra, dáng vẻ thô mà không vụng, khiến người ta không khỏi tán thưởng.
Thấy ta nhướng mày nhìn mình, Tô Vân thản nhiên ngẩng cằm, khiêu khích nói:
“Chỉ là gắp thức ăn thôi mà, tỷ tỷ sẽ không để bụng chứ? Chúng ta đều là huynh đệ tốt, tỷ tỷ đừng nghĩ nhiều.”
Đôi đũa ngà trắng dùng để gắp thức ăn ấy còn bị nàng ta ngậm giữa môi, dính vài vệt nước bọt óng ánh màu bạc.
...
Ta nhấp một ngụm trà xanh, ngước mắt nhìn nàng ta, khóe môi khẽ cong lên:
“Sao lại thế được chứ? Ta còn phải cảm ơn muội muội mới phải.”
“Ngày thường ở phủ Tướng quân đều có hạ nhân hầu hạ gắp thức ăn. Khó lắm mới có dịp một thứ nữ của Tướng phủ chịu hạ mình phục vụ mọi người như vậy, ngược lại khiến ta thấy ngại ngùng rồi.”
Bị ta hạ thấp thân phận ngay trước mặt mọi người, sắc mặt Tô Vân lập tức trầm xuống.
Nhưng vì những người có mặt đều không nhận ra ý tứ trong lời ta, để giữ hình tượng, nàng ta không tiện phát tác, chỉ có thể mặt mày xanh mét tiếp tục gắp thức ăn trong lòng đầy bất bình.
Thế nhưng chiếc bát nhỏ đầy gà xé thơm ngon ấy, chớp mắt đã bị ta kéo về bên mình.
“Ngươi làm gì vậy? Đây là ta gắp cho...”
Tô Vân đang nổi nóng định phát tác thì lại buộc phải ngậm miệng.
Bởi vì chiếc bát của Hoắc Cảnh vẫn đang yên vị bên cạnh hắn.
Chiếc bát nhỏ đó, quả thật là của ta.
Vừa rồi chẳng qua là hắn đưa bát sang định bóc tôm cho ta mà thôi.
Thứ gà xé dính nước bọt của Tô Vân, ta đương nhiên không ăn.
Ta chỉ vui vẻ ôm lấy chiếc bát của Hoắc Cảnh, thong thả thưởng thức từng miếng thịt tôm ngọt mềm.
Ra quân chưa thắng đã thất bại trước, Tô Vân cúi đầu buồn bực ăn cơm, đến cả những câu trêu chọc của Dương Chiêu bên cạnh cũng chẳng buồn đáp lại.
Cho đến khi tiểu nhị mang lên mấy vò rượu nóng, nàng ta mới lại trở nên phấn chấn.
Tiểu nhị sơ suất, vậy mà lại thiếu mất hai chén rượu.
Nhìn thấy cơ hội, Tô Vân lập tức thừa lúc Hoắc Cảnh không chú ý, cầm lấy chén rượu của hắn, ngửa đầu uống cạn.
Nàng ta uống rất hào sảng.
Dòng rượu trong veo mang theo hương thơm nhè nhẹ men theo khóe môi, chảy dọc chiếc cổ trắng ngần, khiến người nhìn không khỏi ngẩn ngơ.
Mấy nam nhân trên bàn như ngầm hiểu ý nhau, lần lượt nâng chén mời rượu nàng ta, ánh mắt lưu luyến không rời khỏi thân thể ấy.
Hoắc Cảnh vốn đang cúi đầu bóc tôm cho ta.
Đôi tay khớp xương rõ ràng thoăn thoắt vài cái, thịt tôm trắng nõn đã được đưa đến bên môi ta.
Khi phát hiện chén rượu của mình đã vào miệng Tô Vân, hắn lập tức nhíu chặt mày:
“Vì sao lại dùng chén rượu của ta?”
“Cha ngươi đây còn chẳng chê ngươi, ngươi lại dám chê ta à? Huynh đệ trong quân doanh ăn cùng mâm, ngủ cùng trại, hai chúng ta còn phân biệt gì nữa?”
Không ngờ Tô Vân vẫn mặt không đổi sắc.
Sau vài tuần rượu, nàng ta càng tỏ ra phóng khoáng, thậm chí còn kéo rộng cổ áo, để lộ vài phần xuân sắc.
Những lời nàng ta nói nghe thì thẳng thắn thật đấy.
Nhưng lấy thân phận nữ tử mà nói ra những lời như vậy, lại càng khiến người khác không khỏi suy nghĩ miên man.
Người khác có thể không biết.
Nhưng huynh trưởng của ta chính là phó soái quân An Khánh, đồng thời là thống lĩnh một trong sáu quân.
Theo lời huynh trưởng kể lại, Hoắc Cảnh là người có lòng đề phòng cực mạnh. Hằng ngày hắn đều ăn ngủ một mình trong trướng, chưa từng thân thiết với người này.
Đã biết rõ chân tướng, ta chỉ lặng lẽ nhấp trà, xem nàng ta như một tên hề nhảy nhót, miệng đầy lời dối trá.
Thấy ta mãi không lên tiếng, Hoắc Cảnh vòng tay ôm eo ta, tủi thân ghé sát bên tai:
“Phu nhân, nàng nói một câu đi mà!”
“Hoắc Cảnh, hôm nay vì bồi phu nhân mà ngươi bỏ mặc đám huynh đệ cùng vào sinh ra tử với mình. Phạt ngươi ba chén!”
Tô Vân đang được mọi người vây quanh lập tức tiến lên cắt ngang sự thân mật của chúng ta, rồi “trả” lại chén rượu.
Dòng rượu trong vắt đổ vào chiếc chén sứ trắng.
Trên vành chén vẫn còn lưu lại một vệt son môi nhàn nhạt.
“Không uống tức là không nể mặt huynh đệ. Mọi người nói có đúng không?”
“Đúng! Uống đi! Uống đi!”
Dương Chiêu và mấy người khác cũng cười vang phụ họa, thi nhau thêm dầu vào lửa.
Sắc mặt Hoắc Cảnh tối sầm lại.
Hắn nhìn đám bằng hữu thân thiết từ thuở nhỏ đến lớn bằng ánh mắt khó lường.
Ngay khi hắn còn chưa kịp nổi giận đập bàn bỏ đi, ta đã yểu điệu đứng dậy, nâng chén rượu trong tay, mỉm cười nói:
“Nếu phu quân vì ta mà lơ là mọi người, vậy để ta thay phu quân uống.”
“Tỷ tỷ chịu nổi sao? Đây là Lê Hoa Bạch trứ danh của Túy Hương Lâu đấy, đâu giống mấy loại nước trái cây mà các quý nữ kinh thành các người thích uống, mạnh lắm.”
“Nam nhân bình thường chỉ cần hai chén là ngã gục, huống chi một nữ tử yếu đuối như tỷ. Đừng vì sĩ diện mà làm hại thân thể mình.”
Tô Vân che môi cười khẩy, ánh mắt đầy vẻ nghiền ngẫm đánh giá ta, trong lời nói đều tràn ngập cảm giác ưu việt.
Vừa rồi lúc nàng ta cùng mọi người nâng chén, trong vò chỉ là loại rượu nhạt cay nhẹ.
Vậy mà nghe ta muốn uống thay Hoắc Cảnh, nàng ta lập tức gọi tiểu nhị đổi sang rượu mạnh.
Thủ đoạn thấp hèn như vậy.
Quả nhiên là thứ chẳng thể bước lên mặt bàn.
“Nếu đã vậy, chi bằng thêm chút thú vị. Nếu ta uống được ba chén, bữa tiệc hôm nay sẽ do muội muội trả tiền, thế nào?”
“Ba chén không đủ, ít nhất phải năm chén.”
“Được thôi, ít nhất năm chén.”
Đồ trà xanh chết tiệt.
Một vò Lê Hoa Bạch giá trị ngàn vàng.
Hôm nay ta không uống đến mức khiến ngươi đau ví thì ta không mang họ này nữa!