Ôm Trăng Vào Lòng

Chương 3

Chương 3
Có lẽ vì đang bệnh.
Giọng nói của hắn hơi khàn.
Khẽ đáp:
“Ừm.”
Thấy hắn không truy cứu thêm, Xuân Cẩm như trút được gánh nặng.
Không nói được mấy câu.
Trương ma ma đã hiểu ý ta, tìm cớ dẫn Xuân Cẩm ra ngoài.
Trong phòng chỉ còn lại ta và hắn.
Một bé gái mới sáu tuổi.
Vẫn chưa đến tuổi phải giữ khoảng cách nam nữ.
Lần trước gặp nhau quá vội vàng.
Giờ đây ta mới có cơ hội nhìn kỹ hắn.
Dung nhan như ngọc.
Mày mắt như tranh.
Trong tiểu thuyết, tác giả đã dùng mọi mỹ từ đẹp nhất thế gian để miêu tả hắn.
Mà lúc này.
Ta chỉ cảm thấy hoàn toàn xứng đáng.
Có lẽ vì ánh mắt ta quá chăm chú.
Hắn hơi khó hiểu.
“Vì sao muội cứ nhìn ta mãi vậy?”
“Đẹp.”
Dựa vào thân phận “trẻ con”.
Ta cười cong mắt, thẳng thắn đáp.
Hắn dường như có chút ngượng ngùng.
Ánh mắt khẽ tránh đi.
Một lúc lâu sau mới thấp giọng nói:
“Cảm ơn.”
Để hắn bớt xấu hổ.
Cũng để quan hệ giữa chúng ta gần gũi hơn.
Ta loạng choạng muốn trèo lên ngồi bên mép giường.
Nhưng đôi chân ngắn ngủn chẳng đủ sức.
Thử mấy lần vẫn không được.
Vội đến mức trán lấm tấm mồ hôi.
Ngay khi định bỏ cuộc.
Một bàn tay bỗng nắm lấy cánh tay ta.
Nhẹ nhàng nhấc lên.
Ta lập tức ngồi được trên mép giường của hắn.
“Vừa rồi... cảm ơn muội.”
“Cảm ơn?”
Ta lập tức hiểu ra.
Vội vàng lắc đầu.
“Đáng lẽ phải là muội cảm ơn huynh mới đúng. Cảm ơn huynh đã cứu mạng muội. Người ta thường nói, ân cứu mạng phải lấy suối nguồn mà báo đáp. Hơn nữa, nếu không vì cứu muội thì huynh cũng đâu bị nhiễm lạnh thế này.”
“Không có gì.”
Tống Hàm khẽ cong môi.
Nụ cười dịu dàng đến đau lòng.
“Ta chỉ tình cờ đi ngang qua, tiện tay cứu người thôi. Muội không cần để trong lòng.”

Truyện Cùng Thể Loại

Các Đại Năng Đã Để Lại Thần Thức


Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này
Tải app để đọc truyện sớm nhất