Ôm Trăng Vào Lòng

Chương 4

Chương 4
Nghĩ kỹ lại.
Hắn cũng chỉ là một đứa trẻ mười mấy tuổi.
“Bọn họ... thường xuyên đối xử với huynh như vậy sao?”
Ta nhìn thẳng vào mắt hắn.
Trong ánh mắt mang theo sự thương cảm không thể che giấu.
“Bọn họ...”
Tống Hàm trầm mặc một lát.
“Đối xử với ta không hẳn là tốt, nhưng cũng không quá tệ.”
“Huynh từng nói với Tống bá bá chưa?”
“Rồi.”
“Bọn họ không quản sao?”
“Cũng không phải không quản.”
Hắn lắc đầu.
“Chỉ là chuyện trước mắt được giải quyết rồi, sau đó lại phát sinh phiền phức khác. So với những chuyện ấy, ta càng mong có được những ngày tháng yên tĩnh để đọc sách.”
Trên gương mặt non trẻ hiện lên nụ cười khổ.
Bàn tay đặt trên trang sách bên giường khẽ vuốt ve.
Có thể thấy.
Hắn thật sự rất thích đọc sách.
Ngay cả lúc bệnh cũng sách không rời tay.
Vốn dĩ chúng ta chưa thân quen.
Mà ta cũng chẳng phải đứa trẻ thật sự.
Nói chuyện được vài câu liền bắt đầu tìm đề tài để tiếp tục.
Tống Hàm rất kiên nhẫn.
Luôn trò chuyện cùng ta.
Về sau.
Ta vô tình hỏi hắn đang đọc sách gì.
Thế là hắn thao thao bất tuyệt không ngừng.
Nhìn ra được hắn thật sự yêu thích việc học.
Lúc nói chuyện.
Đôi mắt hắn sáng lấp lánh.
Trên gương mặt thiếu niên như phủ một tầng ánh sáng ôn hòa.
Những đoạn văn chương cao thâm khó hiểu.
Qua lời giải thích của hắn.
Bỗng trở nên rõ ràng và dễ hiểu.
Ngay cả trẻ con thật sự cũng có thể nghe hiểu.
Ta không ngắt lời.
Ngược lại còn nghe đến vô cùng thích thú.
Bầu không khí ấy kéo dài mãi.
Cho đến khi nha hoàn mang thuốc đến.
Nha hoàn này trông khá lạ mặt.
Trên mặt còn vương dấu nước mắt.
Có lẽ vừa bị phạt xong.
Xem ra Tống phủ vẫn còn biết giữ chút thể diện.
Tống Hàm uống thuốc rất dứt khoát.
Ngay cả mày cũng không nhíu lấy một lần.
Một bát thuốc đắng ngắt.
Hắn ngửa đầu uống cạn.
Dùng khăn lau khóe môi rồi trả bát lại.
Nhìn hắn như vậy.
Ta không khỏi đau lòng.

Truyện Cùng Thể Loại

Các Đại Năng Đã Để Lại Thần Thức


Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này
Tải app để đọc truyện sớm nhất