Chương 14: Mười vạn lượng bạc
Tần Vân và Điền Ba cưỡi ngựa rời đi, cuối cùng tách ra ai về nhà nấy.
Khi bọn họ vừa đi ngang qua đoạn sông Hoa Dương, chiếc thuyền hoa kia cũng cuối cùng chậm rãi cập bờ.
"Ngu Bạch huynh, cáo từ."
"Vương huynh, trời đã tối, trên đường cẩn thận."
Đại tài tử Ngu Bạch cùng một vị hảo hữu khác từ biệt.
Ngu Bạch có dung mạo tuấn mỹ, phong lưu phóng khoáng, chỉ là mang theo một tia chán chường. Khi hắn định dẫn theo người hầu và hộ vệ rời đi, trên thuyền hoa lại có một tú bà đi xuống, gọi khẽ: "Ngu công tử."
"Ồ, có chuyện gì?" Ngu Bạch nhạt giọng hỏi.
Tú bà cười lấy lòng nói: "Nhà ta Như Mộng các chủ ngưỡng mộ Ngu công tử đã lâu, cũng luôn cực kỳ yêu thích thi từ của công tử, không biết Ngu công tử có thể cùng Các chủ gặp mặt một lần chăng?"
"Ta đến Quảng Lăng còn có việc quan trọng, thứ cho không thể đi gặp Các chủ rồi." Ngu Bạch lạnh nhạt đáp.
"Nhà ta Các chủ thực sự rất ngưỡng mộ Ngu công tử, công tử sao không gặp một lần để an ủi nỗi khổ tương tư của Các chủ?" Tú bà nài nỉ.
"Không cần." Ngu Bạch thấy đối phương còn muốn nói tiếp, liền trực tiếp quay người bỏ đi.
Tú bà nhìn theo phía sau, chỉ có thể dậm chân một cái, bất đắc dĩ trở về thuyền hoa.
Ngu Bạch thong thả bước đi cùng người hầu và hộ vệ.
"Chủ nhân, vị Như Mộng các chủ kia thật lắm thủ đoạn, đã mấy lần mời chủ nhân rồi. Ngay cả khi chủ nhân ứng lời mời của hảo hữu tới thuyền hoa này, tú bà trên thuyền cũng là người của nàng ta, đều đến mời cả." Hộ vệ cười nói, "Mà đến nay bản thân nàng ta vẫn chưa lộ diện."
"Như Mộng các chủ." Ngu Bạch cười nói, "Vốn là một danh kỹ ở kinh thành, bất quá ở đó nàng ta cũng chẳng có danh tiếng gì lớn! Có điều chốn kinh thành quan lại quyền quý nhiều, nàng ta những năm qua tích góp được chút bạc và ít nhân mạch, tuổi tác lớn rồi mới quay về quê nhà Quảng Lăng, xây dựng Như Mộng các! Tự mình làm Các chủ, nghe nói năm ngoái bầu chọn hoa khôi, nàng ta vận dụng nhân mạch, dốc toàn lực mới đoạt được ngôi vị."
"Nếu là lúc nàng ta còn trẻ thì cũng coi như danh xứng với thực. Nhưng nàng ta đã không còn trẻ nữa, nhan sắc không bằng năm xưa, người theo đuổi cũng chẳng còn bao nhiêu. Việc nàng ta đoạt ngôi hoa khôi năm ngoái khiến nhiều người ở Quảng Lăng bất bình, cảm thấy không công bằng!"
"Nàng ta muốn ta giúp nàng ta, nhưng ta việc gì phải giúp?" Ngu Bạch mỉm cười, "Phụ nữ ấy mà, phải tự nhìn rõ bản thân, tuổi lớn rồi thì đừng tranh giành với đám tiểu cô nương nữa."
"Chủ nhân, Như Mộng các chủ năm nay bao nhiêu tuổi rồi?" Hộ vệ hỏi.
"Tuy có Luyện Khí để giữ gìn nhan sắc, nhưng cũng phải 35 tuổi rồi." Ngu Bạch lắc đầu, "Đối với một danh kỹ mà nói, tuổi đó là quá lớn."
"Lớn vậy sao?"
"Hơn ta đến mười mấy tuổi, chắc cũng xấp xỉ tuổi mẹ ta rồi." Một người hầu bên cạnh cũng kinh ngạc.
Ngu Bạch chỉ mỉm cười.
...
Thuyền hoa cập bến ngay gần quán trọ nơi họ ở lại, Ngu Bạch nhanh chóng cùng tùy tùng trở về.
"Chủ nhân, chủ nhân!" Một người hầu đứng đợi ngoài cửa quán trọ vội chạy tới.
"Chuyện gì mà hớt hải vậy?" Ngu Bạch hỏi.
"Chủ nhân, ta đã dò hỏi được tin tức về tu tiên nhân rồi." Người hầu kích động nói.
"Tu tiên nhân?" Mắt Ngu Bạch sáng lên, "Mau nói, là vị nào, tên gì, ở đâu?"
"Theo tin tức từ Yến Phượng Lâu, đó là một vị tu tiên nhân tên là Tần Vân." Người hầu liền nói, "Nghe nói là người bản xứ Quảng Lăng, năm 13 tuổi đã đạt tới cảnh giới Nhân Kiếm Hợp Nhất, Luyện Khí tầng thứ chín. 6 năm trước hắn rời nhà đi chu du thiên hạ, nay trở về đã khấu khai Tiên Môn, là người trong giới Thần Tiên! Ngay đêm qua tại Yến Phượng Lâu, vị tu tiên nhân Tần Vân này đã ném Lưu Kỳ công tử của Lưu gia ra khỏi lầu, ngã đến mức mặt mũi đầy máu! Vị tu tiên nhân này còn tuyên bố: 'Trần Sương cô nương là muội muội của ta, đắc tội nàng chính là đắc tội Tần Vân ta'."
Người hầu còn cố ý bắt chước lại giọng điệu một lần.
"Yến Phượng Lâu, Trần Sương cô nương?" Ngu Bạch trong lòng khẽ động, hỏi tiếp: "Vị Tần Vân này hiện đang ở đâu?"
"Hắn là người trong thành Quảng Lăng, hiện ở tại Tần phủ." Người hầu đáp, "Cả quận Quảng Lăng này, phủ đệ được gọi là Tần phủ chỉ có một, chính là phủ của Ngân Chương bộ đầu Tần Liệt Hổ đại nhân. Vị Tần Vân này là Nhị công tử của Tần phủ."
Ngu Bạch gật đầu: "A Phúc, ngày mai ngươi hãy cầm thiếp mời của ta đưa tới Tần phủ."
"Vâng." A Phúc cung kính đáp.
Ánh mắt Ngu Bạch thâm trầm, thầm nghĩ: "Không biết vị Tần Vân này có tình cảm sâu đậm thế nào với danh kỹ Trần Sương kia, cũng không biết hắn có đủ năng lực giúp ta hay không!"
"Còn nữa, ngươi đi nghe ngóng ngay cho ta, xem Tần Vân và Trần Sương cô nương rốt cuộc có giao tình gì." Ngu Bạch phân phó.
"Chủ nhân cứ yên tâm." A Phúc đáp lời.
Sáng sớm ngày hôm sau.
Tại luyện võ trường của Tần phủ.
Tần Vân đang thong thả luyện kiếm, động tác vẫn không nhanh, nhưng kiếm quang mờ ảo như sương như khói, tựa mộng tựa thực. Nếu nói "Kiếm Vũ" của Trần Sương là sự kết hợp giữa kiếm thuật và vũ đạo để mang lại vẻ đẹp thẩm mỹ, thì kiếm thuật của Tần Vân lại khiến người xem như lạc vào một thế giới mộng ảo, không kìm lòng được mà say mê, điều này đã vượt xa phạm trù kỹ nghệ thông thường.
"Hô." Hắn thu kiếm vào vỏ, đi ăn điểm tâm.
Đang húp bát cháo đặc, hắn nghe thấy tiếng trò chuyện từ bên ngoài, rồi thấy Tần Liệt Hổ cùng Tần An cùng bước vào.
"Cha, cha đã hai đêm không về rồi." Tần Vân cười nói, "Mau uống bát cháo cho nóng."
Tần Liệt Hổ ngồi xuống, uống liền vài ngụm lớn cho vơi nửa bát cháo rồi mới phân phó: "Các ngươi lui xuống hết đi."
"Vâng, lão gia." Đám nha hoàn hầu hạ vội vàng lui ra.
Trong sảnh chỉ còn lại Tần Liệt Hổ và hai con trai.
"Đại ca, huynh đưa cả vợ con tới đây rồi sao?" Tần Vân cười hỏi. Tối qua hắn về muộn nên không để ý, sáng nay mới nhận ra.
"Trước kia yêu quái cứ nhắm vào ta, mặc dù Nhị đệ nói đã giải quyết xong mối họa, nhưng làm sao ta yên tâm được? Một mình ta có mệnh hệ gì cũng cam, nhưng nếu vợ con ta có chuyện gì..." Tần An nói, "Thôi thì cứ về đây, có cha và Nhị đệ ở đây, ta cũng thấy an tâm hơn."
"Ân." Tần Vân khẽ gật đầu. Đại ca dù sao cũng là người bình thường, sợ hãi yêu quái là chuyện đương nhiên.
Tần Liệt Hổ nhìn Tần Vân, hỏi: "Vân nhi, nghe đại ca con nói, đêm hôm con trở về đã âm thầm đi điều tra và giải quyết mối họa? Có phải là lão yêu Chử Dung không?"
"Kẻ ẩn thân ở phủ đại ca là một con Miêu Yêu, đã nấp ở đó nửa năm rồi." Tần Vân vừa húp cháo vừa cười nói, "Nàng ta cũng chỉ làm theo lệnh, kẻ sai khiến chính là yêu quái đầu lĩnh Chử Dung. Đêm đó con bắt được Miêu Yêu, liền lần theo dấu vết tìm đến cung điện dưới lòng đất của lão yêu Chử Dung. Lão ta đã thừa nhận muốn biến đại ca thành yêu bộc để uy hiếp cha. Sau khi biết rõ mọi chuyện, con đã tiêu diệt toàn bộ đám yêu quái đó, bao gồm cả Chử Dung!"
"Quả nhiên là con làm."
Tần Liệt Hổ cảm khái: "Khi ta nhìn thấy cung điện dưới lòng đất và biết đó là Chử Dung, ta đã nghĩ ngay liệu có phải Vân nhi ra tay không. Nhưng lúc đó ta lại nghĩ con còn quá trẻ, mới khấu khai Tiên Môn chưa lâu, e là không đánh lại loại lão yêu này."
"Cha, cha xem nhẹ Nhị đệ rồi." Tần An đứng bên cạnh nói chen vào.
"6 năm rồi, thực lực của Vân nhi lợi hại hơn ta tưởng tượng nhiều." Tần Liệt Hổ cười rạng rỡ.
"Lớp da của lão yêu Chử Dung rất dày, dù là vạn tiễn tề phát hay dùng kình nỏ cũng khó lòng xuyên thủng." Tần Vân nhận xét một câu.
"Vân nhi, con đã trừ được một họa lớn cho thành Quảng Lăng. Lão yêu đó chiếm cứ nơi này đã gây ra bao tai ương, ngay trong cung điện dưới đất kia có cả đống xương trắng, đều là tàn tích của những người bị chúng ăn thịt." Tần Liệt Hổ lắc đầu, "Đám yêu ma này thật đáng chết."
"Ăn thịt người? Xương trắng chất đống sao?" Tần An giật mình kinh hãi.
"Người ăn gia súc, yêu quái ăn người, đó là chuyện thường tình." Tần Vân nói, "Yêu quái cũng chia thiện ác, cũng có yêu quái tốt. Tuy nhiên, loại như lão yêu Chử Dung thì hoàn toàn đáng chết."
"An nhi, chuyện Nhị đệ con giết Chử Dung, tuyệt đối đừng truyền ra ngoài." Tần Liệt Hổ nhắc nhở.
"Con hiểu." Tần An gật đầu lia lịa.
...
Lúc này tại quận trưởng phủ, nơi có 600 thân vệ đóng quân nên quy mô rất lớn.
Một nam tử mặc cẩm bào đang lo lắng đứng chờ trong một tiểu viện.
"Quận trưởng đại nhân đột ngột triệu kiến, không biết có chuyện gì." Nam tử cẩm bào trong lòng hoang mang. Dù hắn là tộc trưởng của Lưu gia – một trong ba đại gia tộc quyền thế nổi danh nhất Quảng Lăng, nhưng hắn hiểu rõ Lưu gia có được vị thế này là nhờ dựa hơi quận trưởng! Trước mặt quận trưởng, Lưu gia chẳng khác nào một con chó.
Chó thì phải trung thành giữ nhà. Chủ nhân quăng cho khúc xương thì vẫy đuôi mừng rỡ, còn nếu một ngày chủ nhân muốn giết chó, chó cũng chỉ có thể cam chịu cái chết.
"Mình đâu có làm sai chuyện gì, những việc đại nhân giao phó đều hoàn thành rất tốt mà." Trong đầu Lưu tộc trưởng hiện lên đủ loại suy nghĩ.
"Lưu tộc trưởng, đi theo ta." Một lão bộc bước tới, cười nói.
"Vương quản gia, không biết đại nhân đột nhiên gọi ta tới là có việc gì?" Lưu tộc trưởng nịnh nọt tiến lên, đồng thời nhét một tờ ngân phiếu vào tay lão bộc. Vương quản gia liếc nhìn thấy đó là tờ 100 lượng, liền nở nụ cười, thấp giọng nói: "Yên tâm, tâm tình chủ nhân đang rất tốt, chắc không phải chuyện xấu đâu."
Lưu tộc trưởng lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.
Hắn nhanh chóng được dẫn vào một hoa viên. Một lão giả mặc áo xám giản dị đang ngồi đối diện với một người mặc áo bào xanh.
"Bái kiến quận trưởng đại nhân, Phương thống lĩnh!" Lưu tộc trưởng vừa tới đã lập tức cung kính hành lễ.
Quận trưởng đại nhân là người nắm giữ quyền lực tuyệt đối tại quận Quảng Lăng, nắm cả quân quyền lẫn chính quyền, không ai dám làm trái lệnh. Với những chức quan dưới thất phẩm, ngài có quyền tiền trảm hậu tấu, trên thất phẩm cũng có thể trực tiếp giam giữ. Để đối phó với yêu quái, phải đảm bảo lệnh của quận trưởng là tuyệt đối. Với những gia tộc quyền thế địa phương, quận trưởng chỉ cần tùy tiện tìm một cái cớ là có thể khiến họ tan cửa nát nhà.
Còn vị mặc áo bào xanh kia chính là cao nhân đệ nhất vùng Quảng Lăng, một cường giả cảnh giới Tiên Thiên Hư Đan, hiện là thống lĩnh thân vệ quân của quận trưởng.
"Khoản bạc mà Lưu gia phải nộp năm nay đừng đợi đến cuối năm nữa." Lão giả áo xám thản nhiên nói, "Ta cần trong vòng nửa tháng tới, có gom đủ không?"
Lưu tộc trưởng trong lòng thắt lại. Lưu gia dựa thế quận trưởng để kiếm bạc, hàng năm đương nhiên phải cống nạp. Nhưng thường là vào cuối năm, mà nay mới là tháng ba.
"Đúng rồi, ta cần 10 vạn lượng." Lão giả áo xám bồi thêm một câu.
Mí mắt Lưu tộc trưởng giật nảy. Bình thường mỗi năm chỉ nộp 8 vạn lượng, sao giờ lại tăng lên rồi?
"Quận trưởng đại nhân yên tâm, trong vòng nửa tháng, 10 vạn lượng ta nhất định sẽ gom đủ." Lưu tộc trưởng không dám hé răng than vãn nửa lời.
"Ân." Lão giả áo xám khẽ gật đầu, "Nghe nói tối qua Lưu Kỳ nhà ngươi đã đắc tội với Nhị công tử của Tần phủ tại Yến Phượng Lâu?"
"Vâng, vâng." Lưu tộc trưởng vội đáp, "Ta đã trừng phạt nó thật nặng rồi."
"Vận khí cũng tốt đấy, vị Nhị công tử kia đã không hạ thủ quá nặng." Lão giả phẩy tay ra hiệu, "Được rồi, lui xuống đi."
"Vâng, vâng."
Lưu tộc trưởng ngoan ngoãn lui ra, nhưng trong lòng đầy rẫy nghi hoặc: "Tại sao quận trưởng đại nhân lại đột nhiên nhắc đến Nhị công tử của Tần phủ? Dù hắn có khấu khai Tiên Môn, nhưng nếu chưa đạt tới Tiên Thiên thì cũng đâu có gì to tát, Phương thống lĩnh đây chẳng phải cũng là Tiên nhân cảnh giới Tiên Thiên Hư Đan đó sao!"