Trương Lãng nghĩ tới chuyện của Hạ Thái thì căn bản không có hứng thú nghe Quách Gia định kế sách mà chém đinh chặt sắt nói:
- Không được nếu hiện tại ta rút lui mọi người đều gặp nguy cho nên lúc này ta tuyệt đối không thể lui.
Quách Gia và Từ Thứ đau khổ khẩn cầu:
- Chúa công trước hết phải lui.
Trương Lãng quyết tâm hai người lúc này mới bất đắc dĩ nhìn nhau.
Buổi chiều ngày hôm đó, Trương Lãng để cho đám Triệu Vũ Trương Ninh lui
bọn họ không đáp ứng nhưng sau khi Trương Lãng giận dữ mắng mỏ mới khóc
lóc nghe lời.
mà lúc này toàn bộ Hạ Thái đều lâm vào trong khủng hoảng dân chúng nghe
nói Tào Tháo muosn tuyệt đê thì tất cả đều bị hù dọa thu thập vật phẩm
quý giá nhanh chóng ra cửa Nam di chuyển về Thọ Xương mà binh sĩ tuy
kinh hãi nhưng với sự hiệu lệnh của Trương Lãng, vẫn một lục đốn củi tạo bè, đem vật tư di chuyển tới sườn núi.
Sắc trời ngày càng mở, mưa to càng nhiều, tâm tình của Trương Lãng trầm xuống.
- Mực nước dâng lên rồi.
Trương Lãng nghe được thanh âm này thì cúi đầu xem xét không biết từ lúc nào nước bắt đầu dâng lên khắp các bậc thang, Trương Lãng thầm than