Hoàng Bắc Nguyệt đã sớm biết thân
phận của Anh Dạ, thấy Lạc Lạc không nói, cũng hiểu trong lòng hắn
nghĩ gì nên không hỏi gì thêm, chỉ cười nói:
“Có mỹ nhân ở bên, Lạc Lạc thiếu gia lại đi theo người mặt quỷ này, Anh Dạ tiểu thư sẽ không vui đâu.
”
Lạc Lạc đỏ mặt, vội vàng khoát tay nói: “Ngươi, ngươi đừng nói lung tung, nàng, nàng, trong lòng nàng đã có người…”
Sợ bị Anh Dạ công chúa nghe thấy, Lạc Lạc còn cẩn thận quay đầu liếc nhìn qua xe ngựa.
Nếu công chúa điêu ngoa kia nghe được, hắn sẽ chết chắc! “À?”
Thanh âm của Hoàng Bắc
Nguyệt kéo dài, mang theo vài phần đua giỡn: “Cho dù trong lòng có
người, có thể tính là hoa đã có chủ, ngươi vẫn có thể đi đập chậu
cướp hoa mà.”
“Dạ Nguyệt các hạ, ngươi đừng trêu ta nữa, ta và Anh Dạ ư, đó là ai cơ chứ! Nàng tựa như muội muội của ta vậy! ”
“Ha ha ha!”
Hoàng Bắc Nguyệt tiêu sái cười vang, nheo mắt nhìn hắn,