Chương 4
Như Hỷ làm việc rất nhanh nhẹn, trời vừa hửng sáng đã thu xếp đưa biểu tỷ của mình vào phủ.
Ta đang bưng bát thuốc an thai đến cho biểu tỷ của Như Hỷ xem qua, nào ngờ Tương thị lại đỏ hoe mắt tìm đến.
Đôi mắt vốn chan chứa tình ý, giờ đây lại mang ba phần u oán, ba phần sầu muộn. Quầng thâm nhàn nhạt dưới đáy mắt đủ để chứng minh đêm qua nàng ta đã trằn trọc trắng đêm.
Vừa mở miệng, giọng điệu đã tràn ngập chua xót:
“Trăn Trăn, có mấy lời, ta biết thân làm tẩu tẩu nói ra không tiện, nhưng rốt cuộc cũng là vì muốn tốt cho muội.”
Ta đương nhiên biết nàng ta định nói gì, bèn thuận theo mà mỉm cười:
“Tẩu tẩu, có chuyện gì vậy?”
“Hai nha đầu dưới tay muội... ta thấy thật sự chẳng phải hạng an phận.”
Nàng ta do dự hiện rõ trên mặt, lời nói cũng ngập ngừng.
Chỉ cần nhớ lại đêm qua, khi nàng đang ở thư phòng hầu hạ Triệu Tu Cẩn, thêm hương mài mực.
Triệu lang nhẹ nhàng vuốt ve bờ vai trắng như tuyết của nàng.
Lúc tình nồng ý đượm, hắn cầm cây bút son, đầu bút đỏ thắm lướt trên bờ vai ấy, vẽ thành một nhành hồng mai mà nàng yêu thích nhất. Ánh nến lay động, đúng là khoảnh khắc đẹp nhất của đêm xuân.
Nào ngờ đúng lúc ấy, hai nha đầu Như Ý và Như Uyên chẳng biết xấu hổ, lại gõ cửa cầu kiến, còn nói là Thái tử phi sai các nàng đến dâng canh.
Trong cơn hoảng hốt, tay Triệu Tu Cẩn run lên, vô tình phá hỏng cành hồng mai sống động vừa mới vẽ xong.
Tương thị chỉ đành vội vã kéo lại y phục đã trễ xuống vai, tình thế cấp bách khiến nàng không còn cách nào khác ngoài chui xuống gầm giường trong thư phòng để trốn.
Bị quấy rầy chuyện tốt, Triệu Tu Cẩn mất hết kiên nhẫn, lạnh giọng quát:
“Cút ra ngoài! Cô không cần thứ canh nước gì cả!”
Nhưng nha đầu tên Như Uyên lại là kẻ lanh lợi, miệng lưỡi vô cùng khéo léo:
“Nếu điện hạ không chịu dùng, nương nương nhà nô tỳ nhất định sẽ vô cùng lo lắng, e rằng còn đích thân đến khuyên điện hạ lấy long thể làm trọng.”
“Huống hồ Thái tử phi nương nương nay đang mang thai, điện hạ vẫn nên đừng để nương nương vì long thể của người mà ưu tâm.”
Triệu Tu Cẩn khựng lại giây lát.
Lửa giận trong lòng cũng theo đó mà nguội đi.
Cuối cùng hắn vẫn cho hai nha đầu vào phòng.
Dưới ánh đèn mờ ảo, hai tỳ nữ đều kiều diễm đáng yêu.
Các nàng dè dặt hầu hạ Triệu Tu Cẩn dùng canh.
Mà Như Uyên lại càng biết nắm bắt thời cơ. Chỉ thấy nàng khẽ cúi đầu, để lộ chiếc cổ trắng nõn thon dài, dáng vẻ mềm yếu mà như chẳng hề hay biết mình quyến rũ đến nhường nào.
Đến lúc múc canh, nàng lại “vô tình” trượt chân ngã vào lòng Triệu Tu Cẩn, khuôn mặt lập tức đỏ bừng vì thẹn, thần sắc luống cuống không biết làm sao.
Mỹ nhân trong lòng, hương thơm mềm mại, ngọc ấm ôn hương.
Triệu Tu Cẩn nào có lý do gì mà khước từ.
Dù sao ta và Tương thị đều đã mang thai được ba tháng, hắn nhịn lâu như vậy rồi. Cho nên, mặc cho Tương thị lúc ấy vẫn đang nấp dưới gầm giường, hắn cũng chẳng còn bận tâm đến điều gì nữa.
Như Ý tuy tức giận vì chậm mất một bước, nhưng biết ngày sau còn dài, liền thức thời lui xuống.
Đuổi Như Ý ra ngoài, chỉ giữ lại giai nhân đang nép trong lòng.
“Ngươi tên là gì?”
“Bẩm điện hạ, nô tỳ tên Như Uyên.”
Trên chiếc giường nơi thư phòng, rèm hồng dập dờn, xuân sắc vô biên, phụ cảnh đẹp đêm lành.
Mà dưới gầm giường...
Nến tàn thành tro, lệ mới cạn khô.
Tương thị nằm phục dưới gầm giường suốt một đêm dài.
Đến khi nước mắt chảy cạn, nàng mới tìm đến ta để than thở.
Trong mắt nàng ta, ta là một nữ nhân yêu Triệu Tu Cẩn đến si mê, lòng ghen sâu nặng, tuyệt đối không thể nào làm ra chuyện sai nha hoàn đi đưa canh đầy ám muội như thế.
Như Ý và Như Uyên nhất định là hai kẻ không biết an phận. Thấy chủ mẫu mang thai, liền ôm mộng chim sẻ hóa phượng hoàng, muốn nhân cơ hội trèo lên cành cao.
Nàng ta chỉ mong ta nổi trận lôi đình, nghiêm trị hai nha đầu không biết giữ bổn phận ấy, để xả cơn uất nghẹn chất chứa trong lòng.
Chỉ tiếc, lúc này ta lại rất vui lòng giả ngu.
Ta chỉ cười hỏi:
“Không thể nào chứ? Trong viện của ta có nhiều nha hoàn lắm, tẩu tẩu đang nói đến ai vậy?”
“Trăn nhi, muội đúng là quá rộng lòng.”
“Chính là nha đầu tên Như Uyên ấy, còn cả Như Ý nữa. Hai đứa đó ăn mặc lòe loẹt, yêu kiều quá mức, vừa nhìn đã biết chẳng phải hạng an phận.”
Tương thị vốn ngày thường luôn dịu dàng thanh nhã như cúc, vậy mà giờ đây có lẽ thật sự đã tức đến cực điểm. Nhắc đến hai nha đầu ấy, nơi đáy mắt nàng ta còn thoáng hiện một tia sát ý mà người ngoài rất khó nhận ra.