Quý Bà Trở Thành Nhà Thám Hiểm, Tôi Sẽ Tích Góp Vì Tuổi Già

Chương 28: Tôi muốn thôi việc

Chương 28: Tôi muốn thôi việc
Lúc đầu nhìn thấy Big Rat thì cũng giật mình thật, nhưng biết là hạ được nó rồi thì cũng chẳng có gì to tát. Horn Rabbit (Thỏ sừng) thì vẫn còn sợ, chứ Big Rat thì tôi chiến được.
Thừa thắng xông lên, tôi quyết định tiến sâu vào trong hơn một chút so với trước đây. Tầm khoảng 5m. Tư thế chuẩn bị tháo chạy luôn luôn sẵn sàng.
Cuối cùng, sau đó tôi không gặp thêm con Big Rat nào nữa, kết thúc với việc hạ được 12 con Slime. Tôi bán 40 viên ma thạch Slime, còn phần của Big Rat thì giữ lại.
Chủ nhật, vẫn đông đúc như mọi khi, nhưng vì mục tiêu lên cấp nên tôi phải cố gắng. Tôi tìm Slime ở cùng địa điểm như hôm qua, nhưng hôm nay mãi chẳng thấy con nào.
Đúng là Chủ nhật đông hơn hẳn mà. Tôi di chuyển tìm những nơi ít người nhất có thể nhưng hiệu quả có vẻ kém. Chẳng còn cách nào khác, tôi đành tiến sâu hơn nữa.
Vật lộn mãi cũng tìm được Slime để hạ. Buổi sáng được 20 con, để hạ nốt 20 con nữa, nếu không vào sâu hơn chút nữa thì chắc là khó. Dù run rẩy sợ Horn Rabbit, tôi vẫn quyết định tiến sâu thêm.
Từ vùng thảm cỏ chỉ có Slime, tôi tiến sâu vào khoảng 20m. Với tôi, thế này là tiến xa lắm rồi đấy. Cảm giác nếu sâu hơn nữa là không chạy thoát nổi, nên tôi chuyển sang di chuyển theo chiều ngang. Tôi vừa đi rón rén với dáng vẻ khom lưng tệ hơn mọi khi, vừa nắm chặt thanh kiếm bằng cả hai tay.
Thận trọng di chuyển và tiêu diệt. Số lượng Slime tuy ít nhưng tôi vẫn xoay xở được mà không bị thương. Giữa chừng có một con Big Rat xuất hiện nhưng tôi đã xử lý không thành vấn đề.
Trước khi trời tối, tôi đã đạt được mục tiêu 40 con Slime của ngày hôm nay. Ngay sau khi hạ con cuối cùng, tôi lập tức chạy thục mạng về khu vực an toàn.
"Đúng là hiệu suất kém thật mà."
Hôm nay ở trong hầm ngục suốt 8 tiếng mà chỉ kiếm được 4 nghìn Yên. Phải căng thẳng thần kinh lắm mới có được số tiền này. Trong khi ngày thường, tôi chỉ việc vung kiếm trong trạng thái "não ngừng hoạt động" với đối thủ là Slime mà cũng kiếm được 1 vạn Yên.
Dẫu không định làm Mạo hiểm giả thực thụ, nhưng nếu đã làm thì tôi muốn làm một cách thong thả và nhàn nhã. Cứ căng như dây đàn như ngày hôm nay thì mệt mỏi về tinh thần lắm.
Có lẽ mình nên tính đến chuyện nghỉ việc thôi.
————
Sau khi về nhà, tôi bắt đầu tra cứu đủ thứ trên ứng dụng Mạo hiểm giả. Đặc biệt là những vấn đề liên quan đến thuế, tôi muốn tìm hiểu kỹ. Hiện tại thì đang được miễn, nhưng tùy vào việc hoàn thiện luật pháp sau này mà có trường hợp sẽ phải đóng.
Phải quản lý tiền nong thật chặt chẽ để sau khi nghỉ việc không rơi vào tình trạng không có tiền đóng thuế.
Tiếp theo là về việc thu mua ma thạch. Những người trung niên chắc chắn đang bán một lượng lớn ma thạch Slime, nên tôi cũng lo lắng không biết tương lai sẽ ra sao.
Khi kiểm tra các bài báo mạng khác, tôi thấy hóa ra là vẫn đang thiếu hụt. Ma thạch Slime nhỏ nên lượng năng lượng cũng ít, vì vậy họ đang dùng số lượng để bù đắp.
Nếu sau này các loại ma thạch lớn hơn được cung cấp ổn định thì giá thu mua có thể giảm, nhưng có vẻ trong thời gian tới vẫn sẽ ổn.
Tạm thời, thu nhập và chi tiêu có vẻ ổn thỏa nên tôi cũng yên tâm. Tiền tiết kiệm đủ để sau này vào viện dưỡng lão vẫn còn dư dả. Nếu không chi tiêu hoang phí thì chắc là ổn thôi.
Nghỉ việc ngay bây giờ thì sẽ gây phiền hà cho mọi người, nên tôi sẽ bàn bạc với Trưởng phòng Todo về cả việc đào tạo người kế cận nữa.
————
"Chào buổi sáng, cô Usami. Vì có một số việc liên quan đến bàn giao công việc hôm thứ Sáu và vài chuyện khác muốn nói, lát nữa cô qua phòng họp nhé?"
"Vâng ạ. Tôi sẽ qua ngay."
Việc bàn giao công việc thì không có vấn đề gì. Về cô Kimoto, nghe nói nội dung kỷ luật đã được quyết định và đã thông báo cho chính chủ rồi. Đúng như dự kiến, cô ta bị giảm lương trong một tháng.
"Về chuyện nghỉ việc, tôi cũng đã nói khéo rồi nên cô Usami không cần làm gì thêm đâu."
"Tôi hiểu rồi ạ. Chuyện của cô Kimoto nhờ trưởng phòng cả."
Hy vọng cô ta sẽ nghỉ việc suôn sẻ...
"Tôi cũng có việc muốn bàn bạc, bây giờ có tiện không ạ?"
"Nghỉ phép à?"
"Không ạ, là về việc thôi việc."
"Thật á!?"
"Là sau khi tôi hoàn thành xong hết các việc cần làm cơ ạ."
"À, chắc là vậy rồi... Nhưng mà, làm cả hai việc cùng lúc khó lắm sao?"
"Không phải là không làm được ạ. Ở mức tối thiểu là thực hiện nghĩa vụ nộp vật phẩm của Mạo hiểm giả thì bây giờ tôi vẫn đang làm. Có điều, chi phí để hoạt động là tự túc nên kết quả là bị âm tiền đấy ạ."
"Tốn kém lắm à?"
"Tôi mua sắm đủ thứ, tổng cộng hết khoảng 20 vạn Yên. Chắc tôi cũng từng nói rồi, nếu mỗi tuần đi một lần chỉ để đủ nghĩa vụ nộp vật phẩm, sau khi trừ tiền đi lại thì thu nhập chỉ còn 420 Yên. Cứ thế này thì không biết bao nhiêu năm mới thu hồi được vốn đầu tư ban đầu nữa. Trong khi ngày thường, một ngày tôi có thể kiếm ít nhất 1 vạn Yên, chỉ cần 20 ngày là xong ạ."
"Nếu thế thì đúng là muốn đi vào ngày thường thật nhỉ."
Tiền bạc cũng quan trọng, nhưng cái sự đông đúc đó mới là thứ tôi cực kỳ ghét đấy.

Truyện Cùng Thể Loại

Các Đại Năng Đã Để Lại Thần Thức


Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này
Tải app để đọc truyện sớm nhất