Chương 29: Hãy cùng phỏng vấn nào
"Việc bàn giao nghiệp vụ có thể thực hiện ngay nên tôi nghĩ không có vấn đề gì ạ. Những việc cần thiết tôi cũng đã tóm tắt vào sổ tay hướng dẫn (manual), cứ tham khảo cái đó là có thể xử lý được."
"Nhắc mới nhớ, cô làm quyển hướng dẫn đó từ 5 năm trước rồi nhỉ?"
"Vâng. Những chỗ có thay đổi tôi đều chỉnh sửa mỗi khi cần, nên bản hiện tại là bản mới nhất đấy ạ."
"Hoàn hảo quá. Còn lại là xem ai sẽ là Tổ trưởng tiếp theo thôi nhỉ?"
"Việc đó tùy trưởng phòng quyết định, nhưng mọi người ai cũng làm được việc nên không sao đâu ạ. Tôi nghĩ nên chọn người có khả năng giao tiếp tốt một chút."
"Tôi hiểu rồi. Thế khoảng khi nào cô nghỉ?"
"Tôi tính là sau khi xong xuôi mọi việc ạ. Không phải kiểu tôi muốn nghỉ ngay lập tức bằng mọi giá, nên tôi định sẽ dạy những điều cần thiết cho Tổ trưởng tiếp theo, bàn giao cẩn thận rồi mới nghỉ."
"Ra vậy. Muộn nhất chắc khoảng nửa năm nhỉ."
"Cũng tùy vào việc chọn ai, nhưng tôi nghĩ không cần lâu đến thế đâu ạ. Gần đây tôi cũng đã giao việc liên quan đến ngày thứ Sáu cho mọi người, thấy họ làm rất tốt mà."
"Nếu vậy thì tôi phải sớm báo cáo lên trên thôi."
"Lát nữa tôi sẽ qua phòng nhân sự ạ."
Sau khi báo cáo với Trưởng phòng Todo, tôi đến phòng nhân sự và tình cờ được phỏng vấn bởi ông Trưởng bộ phận đang có mặt ở đó. Khi tôi nói lại những gì đã thưa với Trưởng phòng Todo, cuộc phỏng vấn giữa ba người bắt đầu.
Vì ở các phòng ban khác cũng có người nghỉ việc nên ông ấy muốn nghe chi tiết. Tôi đã nêu ra các vấn đề càng cụ thể càng tốt. Hy vọng những điểm cải thiện và đề xuất của mình sẽ có ích cho việc vận hành công ty sau này.
"Sự đông đúc vào thứ Bảy và Chủ nhật là kinh khủng lắm đấy ạ. Tỷ lệ người trung niên cũng rất cao."
"Ra là thế. Vì cậu nhân viên nghỉ việc lần trước chỉ nói là muốn làm Mạo hiểm giả chuyên nghiệp nên tôi cũng không biết rõ."
"Vì nếu vừa làm việc vừa đi hầm ngục thì chỉ có thể đi vào cuối tuần thôi ạ. Tùy vào hầm ngục mà cũng có nơi có thể đi sau khi tan làm, nhưng tính cả thời gian di chuyển và thời gian ở lại thì khá là khó..."
"Bọn trẻ thì chắc không sao, chứ ở tầm tuổi chúng ta mà đi sau giờ làm thì vất vả lắm nhỉ."
"Tôi thì chịu thôi ạ."
"Bốn người ở phòng tôi cũng toàn dùng ngày nghỉ phép để đi hầm ngục vào ngày thường, sau này chắc cũng phải tính cách nào đó cho chuyện này thôi."
"Ít ra nếu có thể xin nghỉ nửa buổi vào ngày thường thì vẫn có thể vừa duy trì công việc vừa đi hầm ngục được ạ."
Vì không thể đưa ra giải pháp ngay lập tức nên vẫn chưa có gì được quyết định, nhưng tôi hy vọng những người muốn làm cả hai việc sẽ có thể thực hiện được.
Việc thôi việc của tôi cũng đã được chấp thuận với điều kiện là sau khi hoàn thành bàn giao và các việc liên quan. Ông Trưởng bộ phận còn dặn tôi nhớ nhận đầy đủ tiền thưởng mùa hè rồi hãy nghỉ, nên tôi sẽ cố gắng hết sức trong khả năng của mình để đáp lại điều đó.
————
Sau khi kết thúc phỏng vấn, vì mải nói chuyện hơi lâu nên tôi vội vàng đẩy nhanh tiến độ công việc. Hôm nay việc không nhiều lắm nên chắc là sẽ kịp hoàn thành trong giờ.
Có vẻ phía công ty đang cân nhắc việc thay đổi một phần quy định nội bộ, nên họ bảo tôi hãy đưa ra ý tưởng về việc làm thế nào để cân bằng giữa công việc và vai trò Mạo hiểm giả.
Cũng có nhiều người buộc phải làm Mạo hiểm giả một cách bất đắc dĩ giống tôi, nên tôi muốn đưa ra những ý tưởng hay để những người đó có thể làm việc mà không quá sức.
Trong giờ nghỉ trưa, khi tôi đang ăn cơm ở căng tin thì cô Kimoto với khuôn mặt trông như quỷ Hannya đi tới. Ánh mắt long sòng sọc trông đáng sợ thật đấy... Có vẻ cô ta đang tìm ai đó nên cứ nhìn dáo dác xung quanh. Lại đang đuổi theo cậu Nakahara nữa à?
Cậu Yasuda vừa lấy cơm xong thì ngồi xuống phía đối diện.
"Hình như lại đang tìm anh Nakahara đấy ạ. Cô Kimoto này đúng là không biết bỏ cuộc là gì nhỉ."
"Gớm thật. Làm thế thì chỉ tổ bị ghét thêm thôi, sao cô ta không hiểu nhỉ?"
"Chắc cô ta đang nghĩ "Được mình bắt chuyện thì chắc là phải vui lắm" đấy ạ."
"Giới trẻ bây giờ đáng sợ thật đấy."
"Cái này chẳng liên quan gì đến tuổi trẻ đâu chị ạ."
Vừa cười khổ vừa quan sát thái độ của cô Kimoto, thì cậu Endo và cậu Ito cũng bưng cơm đi tới.
"Cậu Nakahara đang đi trốn à?"
"Vâng. Cậu ấy bảo sẽ lùi giờ nghỉ trưa đi ạ."
"Chẳng còn cách nào khác là đành để cậu ấy chịu đựng thêm chút nữa thôi. Có mắng cô ta cũng chẳng thèm nghe đâu."
"Vụ kỷ luật ấy, dù không nêu tên nhưng đọc nội dung thì ai cũng biết là cô Kimoto rồi. Tôi nghĩ mọi người đều hiểu cả thôi."
"Ừ, đúng là vậy."
"Bị giảm lương rồi mà vẫn chứng nào tật nấy nhỉ..."
"Chắc là cô ta không hiểu tình hình của chính mình đâu."
"Có khả năng lắm."
Sau khi kết thúc bữa ăn và trò chuyện thì thầm với ba người, tôi lặng lẽ rời khỏi căng tin để không bị vướng vào rắc rối. Chuyện này cũng phải báo cáo với Trưởng phòng Todo mới được.