Chương 35: Tôi đã khuyên bảo nhưng mà
Sau khi đến công ty, tôi bàn giao công việc với trưởng phòng Todo như thường lệ. Tuần trước đã rối ren vì chuyện của Kimoto-san nên tôi hy vọng tuần này không có chuyện gì. Dù tôi nghĩ chắc là không thể nào.
Từ tuần này, ngoài công việc hiện tại, tôi còn phải đào tạo người kế nhiệm và thực hiện khảo sát để thay đổi quy định công ty.
Vào Thứ Sáu, tôi đã giao phó công việc cho họ nên chỉ cần hỗ trợ những phần họ không hiểu là ổn.
Về quy định công ty, vì không có ai am hiểu sâu về nhân sự hay tổng vụ nên họ muốn tôi tham gia thảo luận với tư cách là phía thám hiểm giả. Tôi cũng chẳng biết gì về pháp luật hay quy định nên nghĩ mình sẽ chẳng giúp ích được gì, nhưng vẫn phải làm thôi.
Phía thám hiểm giả có vài người được chọn theo giới tính và độ tuổi. Tôi không phải đối ứng một mình nên cũng đỡ.
Tuần trước, chuyện thay đổi quy định công ty còn mang tính gợi mở kiểu "hãy đưa ra ý tưởng hay nào đó", vậy mà tuần này đã chuyển thành "hãy thay đổi càng sớm càng tốt" làm tôi ngạc nhiên.
Có vẻ bên bộ phận kinh doanh và lễ tân đã có người muốn nghỉ việc. Cả tôi nữa. Cấp trên phán đoán rằng cần phải gấp rút thực hiện.
Tuy nhiều việc và vất vả nhưng vì đã được giúp đỡ và tôi cũng yêu quý công ty nên hy vọng có thể góp chút sức lực.
Việc tổng hợp ý kiến từ nhiều lập trường khác nhau mất rất nhiều thời gian và phiền phức. Khác biệt về giới tính và tuổi tác cũng tạo ra sự khác biệt. Điểm chung duy nhất là mọi người đều không muốn vào hầm ngục vào Thứ Bảy và Chủ Nhật.
"Quả nhiên là vậy nhỉ", tâm hồn mọi người như hòa làm một. Những người muốn nghỉ việc khác ngoài tôi cũng là vì lý do hầm ngục vào cuối tuần quá khắc nghiệt, nếu giải quyết được việc đó thì tôi nghĩ có thể cân bằng được với công việc.
Buổi thảo luận cứ thế tiếp diễn, thỉnh thoảng lại lạc đề một chút.
Vấn đề luôn nảy sinh sau giờ làm việc. Tại sao Kimoto-san lại hăng hái sau khi hết giờ làm nhỉ? Nếu làm việc cũng cố gắng chừng đó thì đã không phải nghỉ việc rồi.
Hôm nay cô ta lại bám theo Nakahara-kun. Khi mọi người xung quanh hỗ trợ để cô ta không tiếp cận được thì cô ta bắt đầu làm loạn. À, trưởng phòng Todo sắp nổi điên rồi. Vậy tôi nên làm gì đây? Trước mắt, cứ bắt chuyện để đánh lạc hướng vậy. Hy vọng nếu khuyên bảo nhẹ nhàng cô ta sẽ hiểu...
"Kimoto-san, tại sao cô bị từ chối bao nhiêu lần vẫn không bỏ cuộc vậy? Nakahara-kun cực kỳ ghét cô đấy. Cô không được học rằng điều mình ghét thì đừng làm với người khác sao?"
"Hả? Chị nói cái gì thế? Làm gì có chuyện đó. Đó là vì ngại nên mới tỏ ra thế thôi~"
"Nếu là ngại thì nhìn biểu cảm là biết ngay chứ? Nhìn đi, biểu cảm của cậu ấy khi nhìn cô kìa. Giống hệt gương mặt khi nhìn thấy con gián đấy."
"Hả!? Không hiểu nổi! Sao chị lại nói thế? Chị đang ghen tị với tôi chứ gì!"
"Cô làm ơn tiếp nhận lời nói của tôi đúng nghĩa đen được không? Cô đang bị nhìn như một con gián đấy."
"Cái... gì...!?"
"Với lại, tôi có điểm gì để phải ghen tị với cô chứ? Chỉ vì cô trẻ mà tôi phải ghen tị sao?"
"Đúng thế! Loại người như chị chẳng qua cũng chỉ là một bà già thôi!"
"Bà già thì có gì xấu? Tuy là bà già nhưng tôi có chức vụ cao hơn cô và cũng có nhiều tiền hơn. Tôi có đất, có nhà riêng, có cả xe hơi nữa. Tôi chỉ là có tuổi thôi. Chẳng việc gì phải ghen tị cả."
"Im đi! Dù sao chị cũng đang nhắm tới Nakahara-san chứ gì!"
"Nói bao nhiêu lần rồi mà cái đầu đó vẫn không hiểu nhỉ. Tôi sẽ nói đi nói lại bao nhiêu lần cũng được, rằng tôi không nhắm tới cậu ấy. Cậu ấy là cấp dưới, giống như mọi người thôi. Này, nãy tôi đã hỏi rồi, tại sao cô không bỏ cuộc? Tại sao cô cứ cố tình hành động để bị ghét vậy?"
"Làm gì có chuyện bị ghét!"
"Tại sao? Nakahara-kun đã từ chối bao nhiêu lần rồi mà. Bình thường thì kẻ bám đuôi dai dẳng sẽ bị ghét thôi."
"Cái đó là... vì cậu ấy ngại...!"
"Tôi đã giải thích là không phải rồi mà. Những gì cô đang làm chẳng qua chỉ là sự quấy rối thôi. Ngay cả cô, nếu bị người mình không thích khoác tay thì cũng thấy ghê tởm đúng không? Nakahara-kun mỗi ngày đều phải chịu đựng sự ghê tởm đó, tại sao cô không dừng lại?"
"Không thể nào! Tôi rất đáng yêu!"
"Cô đã soi gương bao giờ chưa? Cái mặt cô lúc này trông kinh khủng lắm đấy. Với lại, những cô gái thực sự đáng yêu sẽ không làm điều người khác ghét đâu."
"Không phải! Tôi...!"
"Cô chỉ biết nghĩ cho bản thân mình thôi đúng không. Thế nên dù đối phương có ghét bỏ cô cũng chẳng quan tâm. Một người như vậy thì làm sao mà yêu cho nổi? Công việc thì không làm được, cũng chẳng có ý định học hỏi, chỉ bảo thì không sửa, bị nhắc nhở thì dỗi, luôn hiểu mọi chuyện theo hướng có lợi cho mình, làm loạn rồi la lối, coi thường người khác, còn nhiều điều nữa nhưng một người như cô thì có điểm gì đáng yêu, điểm gì để người ta phải yêu cơ chứ?"
"Ư... oa, oa a a a~!"
Cuối cùng cô ta vừa hét lên quái đản vừa chạy về, nhưng mà, chắc không sao đâu. Nhanh chóng bàn giao rồi về thôi nào~.