Quý Bà Trở Thành Nhà Thám Hiểm, Tôi Sẽ Tích Góp Vì Tuổi Già

Chương 36: Nhậu tại gia

Chương 36: Nhậu tại gia
"A, Trưởng phòng Todo, anh vất vả rồi. Tôi bàn giao công việc được chưa ạ?"
"Hả, bây giờ sao? Sau vụ đó á?"
"Anh nói về cậu Kimoto ạ? Tôi khuyên bảo nhẹ nhàng là cậu ấy hiểu ra ngay. Không vấn đề gì đâu ạ."
"Nhẹ nhàng...? Với kiểu đó á?"
"Cực kỳ nhẹ nhàng luôn. Tôi đâu có buông lời thô lỗ nào."
"So với hồi xưa thì... ừ thì, vẫn còn đỡ hơn nhỉ?"
"Bình thường mà anh. Tôi đã nói chuyện rất lịch sự. Mà chuyện đó để sau đi, còn ngày mai thì sao ạ?"
"Nghe nói sẽ tiếp tục buổi họp hôm nay. Thành phần tham dự vẫn giữ nguyên như vậy."
"Rõ ạ."
Công việc cũng xong rồi, hôm nay lâu lắm mới muốn ở nhà nhậu một bữa đã đời đây. Gần đây toàn lo tra cứu tài liệu nên chỉ uống có chút xíu. Phải rồi, vừa xem DTube vừa ăn gà nướng thôi! Mình muốn uống bia thật thỏa thích. Rồi nằm ườn ra ghế sofa thư giãn.
Tôi vừa ngâm nga vừa chuẩn bị ra về. Đang mải nghĩ xem nên mua loại gà nướng nào thì nhóm cậu Nakahara gọi giật lại.
"Hệ trưởng Usami, xin lỗi chị. Cảm ơn chị rất nhiều."
"Hửm? Không có gì, không có gì. Cậu Kimoto mà hiểu ra được thì tốt quá rồi."
"Vâng ạ. Tiện đây cho em hỏi thêm một chuyện nữa được không?"
"Công việc có chỗ nào không hiểu à?"
"Dạ không, là về hoạt động của người thám hiểm..."
"Có gấp không? Có liên quan đến tính mạng không?"
"À, chị có kế hoạch gì rồi ạ?"
"Kế hoạch là ở nhà vừa uống bia vừa ăn gà nướng."
"Vậy, chị đi nhậu với tụi em luôn đi? Em muốn bàn bạc cùng với cả ba người kia nữa."
"Ừm, hôm nay chị muốn uống ở nhà nên để lần sau được không?"
"Vậy ạ..."
"Nếu nhất quyết phải là hôm nay thì các cậu qua nhà chị không? Bốn người thì phòng chị vẫn chứa được."
"Được thế thì tốt quá ạ?"
"Phải ghé mua rượu với đồ nhắm nên hơi phiền phức chút, nhưng nếu các cậu không ngại thì cứ qua nhà chị."
"Dạ vậy chốt thế đi ạ! Tụi em sẽ mua đủ thứ mang qua!"
"Ba người kia thấy sao?"
"Dạ tụi em ổn ạ!"
Nhóm Maeda cũng hào hứng lắm. Muốn bàn bạc đến mức đó cơ à. Hay là mình có làm gì sai không nhỉ? Nhưng mà, hôm nay mình đã quyết là nhậu ở nhà rồi. Chế độ "cấp trên" đã tắt rồi cơ mà. Mình chỉ muốn để mặt mộc rồi nằm khểnh ra thôi.
Mà thôi, ở nhà thì lôi thôi một chút chắc cũng chẳng sao. Cứ giữ ở mức tối thiểu là được. Trước mắt phải đi mua gà nướng đã.
Trên đường từ công ty về có siêu thị nên tôi ghé mua rượu và đồ nhắm ở đó. Vì là cấp trên nên tôi đã thanh toán toàn bộ đấy nhé. Cả hội lạch bạch đi bộ về căn hộ của tôi.
"Nhà chị gần thật đấy. Đi bộ mất khoảng 20 phút nhỉ?"
"Ừ. Chị chọn chung cư này chỉ vì nó gần công ty thôi. Bất chấp sơ đồ phòng, thiết bị hay cả việc nó có là nhà từng có người chết (jiko bukken) hay không, chị quyết định dựa trên độ gần. Giá thuê cũng không cao lắm."
"Là nhà có người chết thật luôn ạ?"
"Người thuê trước chị mất tại phòng, nhưng chị tìm hiểu thì là do bệnh tật thôi. Dù có bị phân hủy đi nữa mà giờ sạch sẽ rồi thì cũng chẳng việc gì phải để tâm từng tí một."
"Hề, ra vậy. Thế thì chẳng có vấn đề gì rồi."
"Không có gì đâu. Chị ở đây hơn 10 năm rồi mà chưa gặp chuyện gì bao giờ."
Vừa trò chuyện như vậy, chúng tôi đã đến phòng. Sau màn chào hỏi "Xin phép làm phiền" và "Mời vào", cả nhóm tiến vào phòng khách. Nghe nói phòng khách nhà tôi tạo cảm giác rộng rãi vì không có mấy đồ đạc. Chính xác thì đây là phòng khách liền bếp.
Bạn bè đến chơi thường bảo là trông hơi đơn điệu. Đổi lại thì phòng ngủ của tôi đồ đạc chất đống luôn. Chẳng lẽ mình nên đặt thêm mấy chậu cây cảnh cho có vẻ thiếu nữ nhỉ?
"Ơ, không phải là rộng quá sao ạ?"
"Chắc tại chị không đặt bàn ăn ở chỗ đáng lẽ phải đặt nên mới thấy thế?"
"À... chắc là vậy rồi."
"Vậy các cậu cứ ngồi tự nhiên đi. Thảm dưới ghế sofa chị cũng lau sạch rồi nên ngồi xuống đó cũng được."
"Em cảm ơn ạ."
Tôi cất đồ uống vào tủ lạnh, bày đồ nhắm ra chuẩn bị. Nhìn mấy cậu chàng lóng ngóng muốn giúp đỡ trông thật mới mẻ làm sao. Tôi bảo các cậu ấy cứ ngồi xem tivi đi rồi quay lại bếp.
Tôi nhờ các cậu ấy bưng đồ đã chuẩn bị ra bàn. Nếu thiếu thì lát nữa sẽ mang thêm cái gì đó ra sau. Khi đã đông đủ, cả nhóm nhẹ nhàng nâng ly.
Tôi uống cạn một nửa ly rồi thở phào một cái. Hà, thật là hạnh phúc. Đây chính là kiểu uống một hơi, điều mà ở ngoài quán thật khó làm.
Chẳng hiểu sao khi tôi uống ừng ực một mình thì mọi người lại lo lắng, nên khi đi uống bên ngoài tôi chỉ có thể nhấp từng chút một. Chắc tại trông như đang uống giải sầu nên họ mới lo vậy.
Ăn một miếng gà nướng rồi làm một hớp bia. Ngon tuyệt. Nếu lúc này được để mặt mộc, mặc áo thun quần đùi nữa thì đúng là cực phẩm.

Truyện Cùng Thể Loại

Các Đại Năng Đã Để Lại Thần Thức


Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này
Tải app để đọc truyện sớm nhất