Quý Bà Trở Thành Nhà Thám Hiểm, Tôi Sẽ Tích Góp Vì Tuổi Già

Chương 40: Về quê thôi

Chương 40: Về quê thôi
Vừa hạ chắc chắn từng con một, tôi vừa tiến sâu vào hầm ngục. Khoảnh khắc Thỏ Sừng lao về phía mình vẫn còn hơi sợ, nhưng dù run tôi vẫn đang cố gắng hết sức.
Vật phẩm rơi ra cũng thu thập được khá nhiều. Có da, sừng và thịt. Tấm da có kích cỡ bằng một chiếc khăn tay lớn và trông như đã được thuộc sẵn. Phần lông thì mềm mại và không có mùi thú hôi hám. Có vẻ dùng vào việc gì đó được luôn.
Không hiểu sao da rơi ra phần lớn là màu trắng. Lúc còn sống rõ ràng chúng nó có bộ lông màu xám... Cũng có da xám rơi ra, nhưng da trắng nhìn đẹp và thích hơn.
Thịt thì chẳng hiểu sao lại được gói trong lá. Gelatin Slime thì ở trong túi trong suốt, Thạch Slime trong túi bạc, Kẹo dẻo Slime trong lọ nhỏ, vậy mà tại sao thịt lại là lá?
Cơ mà nhìn cũng có vẻ hợp lý. Trông nó đúng kiểu nhìn vào là biết ngay đây là vật phẩm thịt. Cảm giác rất giống thế giới khác khiến tôi hơi phấn khích, nhưng cá nhân tôi vẫn muốn nó được đóng gói chân không hơn. Vấn đề vệ sinh làm tôi hơi bận tâm... Cái sừng thì để lát nữa tìm hiểu sau.
Tạm thời mọi việc đang diễn ra thuận lợi, tôi phải chú ý để không lơ là. Vì đã đi vào khá sâu nên nếu có chuyện gì xảy ra thì sẽ rất vất vả.
Sau khi tiêu diệt hết quái vật xung quanh, tôi nghỉ trưa. Quả nhiên ở đây mà trải thảm ngồi nhâm nhi thì hơi khó, nên tôi dùng ghế xếp, ăn vội mấy nắm cơm cho xong bữa.
Nghỉ ngơi đôi chút, tôi bắt đầu săn tiếp lũ Thỏ Sừng vừa xuất hiện lại (respawn). Dù vẫn phải tấn công vài lần mới hạ được nhưng tôi thấy hiệu suất đã tốt hơn lúc đầu. Đến lúc ra về, tôi đã có thể hạ 10 con Thỏ Sừng trong một tiếng.
Hôm nay làm những việc không quen nên tôi khá mệt. Cánh tay cầm khiên thì căng cứng, cánh tay vung kiếm một tay cũng căng cứng nốt. Lòng bàn tay cũng đau. Cố gắng thế là đủ rồi, về thôi.
Trên đường về, khi đang ngồi trên xe buýt, tôi chợt nhớ ra quanh khu này có một nhà tắm công cộng lớn (Super Sento) nên đã vội vàng nhấn nút xuống xe. Mệt quá nên tôi muốn được thư giãn trong bồn tắm, rồi sau đó được massage nữa thì tuyệt. Tôi lảo đảo bước vào nhà tắm như bị hút vào vậy.
Sau khi tắm rửa sạch sẽ, tôi ngâm mình trong bồn tắm một cách rã rời. Nếu ở nhà chắc tôi đã thốt lên "Hàaaa~" rồi. Ở ngoài thì ngại nên tôi phải kìm lại.
Có rất nhiều loại bồn tắm, tôi đi dạo một lượt tận hưởng từ phòng xông hơi đến tắm đá nóng. Sau khi lên, tôi đi massage. 30 phút một lần có tính phí riêng, mức giá và thời gian đều rất vừa vặn. Khi tôi nói vai và tay mình rất mỏi, người ta bảo "là mỏi toàn thân luôn đấy", thế là tôi quyết định sau này sẽ đi massage định kỳ.
Đáng lẽ tôi định nhịn vì lát nữa còn phải bắt xe buýt về, nhưng rồi sớm bỏ cuộc vì nghĩ "không nổi đâu", thế là tôi gọi một ly bia ở khu ăn uống.
"Ngonnn... không chịu nổi luôn~."
Tôi lỡ uống một mạch hết sạch. Hàa, tuyệt nhất trần đời, chỉ muốn nằm luôn ra đây thôi. Cạnh khu ăn uống có chỗ như không gian nghỉ ngơi, nếu vào đó nằm chắc tôi chẳng muốn về nữa mất. Tôi chỉ đứng nhìn mấy ông chú đang nằm đó với ánh mắt đầy thèm thuồng.
Cực kỳ nhẫn nhịn, tôi chỉ uống đúng một ly rồi ra về. Đúng lúc giờ tan tầm nên trong xe buýt hơi đông. Không biết giữa mùi vừa tắm xong và mùi bia cái nào sẽ thắng đây? Cầu mong mình không bị nặc mùi rượu, tôi cúi mặt xuống và thở khẽ.
Ngày hôm sau, nhờ bồn tắm và massage hôm qua mà dù cơ thể hơi uể oải nhưng sức khỏe lại rất tốt. Lâu lắm rồi mới thấy tỉnh táo ngay khi thức dậy.
Hôm nay và ngày mai tôi sẽ về quê để dọn dẹp. Sau khi bố mẹ mất thì đại khái đã dọn rồi, nhưng nếu tôi định về ở thì phải dọn thêm chút nữa. Chỉ để lại những thứ cần thiết và di vật quan trọng, còn lại thì thanh lý hết thôi.
Tôi vừa lái xe vừa tận hưởng chuyến đi về nhà cũ. Cứ 2-3 tháng tôi lại về một lần để thông thoáng nhà cửa nên không thấy cảm giác xa cách lắm. Về lại căn nhà không còn bố mẹ khiến tim tôi cứ thắt lại, nên trước đây tôi chỉ về những lúc thật sự cần thiết thôi.
Về đến nơi, liếc qua sân vườn thấy cỏ dại mọc kinh hoàng. Lần trước về trời còn lạnh nên cỏ chưa đáng ngại, nhưng hôm nay trời oi bức và cỏ thì mọc rậm rạp. Chắc hết cả thứ Bảy Chủ Nhật chỉ để nhổ cỏ quá.
Định dọn trong nhà trước nhưng chắc phải bắt tay vào vườn thôi. Tôi không muốn phải nhổ cỏ dưới cái nắng gay gắt của giữa hè đâu. Sau khi mở hết cửa chính cửa sổ cho thoáng, tôi bắt đầu lao vào nhổ cỏ không ngừng nghỉ.
Đang lầm lũi làm việc thì nghe thấy tiếng chuông cửa vang lên.
"Hử? Chuông nhà mình à?"
Mặt mộc chỉ bôi mỗi kem chống nắng, người thì đầm đìa mồ hôi do nhổ cỏ, găng tay thì đầy đất cát. Tôi không muốn gặp ai trong bộ dạng này chút nào. Cầu trời không phải chuông nhà mình.
"Ơi, không nghe thấy à. Nhanh lên coi."
Có kẻ ngốc nào đó vừa gọi to vừa nhấn chuông liên hồi. Là người bạn sống cạnh nhà. Nói là cạnh nhà chứ ở quê nên khoảng cách cũng khá xa.
"Ở trong vườn à. Nghe thấy thì ra sớm đi chứ. Nóng chết đi được."
"..."
Tôi đã không muốn gặp ai trong tình trạng nhếch nhác này rồi, biết ý chút đi chứ. Vừa chửi thầm trong lòng, tôi vừa phải đối mặt với gã đó.

Truyện Cùng Thể Loại

Các Đại Năng Đã Để Lại Thần Thức


Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này
Tải app để đọc truyện sớm nhất